Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chịu phạt lừa gạt (dương vật giả, vòng cổ)

Đương nhiên, Khương Vãn Ly cũng không hề tốt hơn, nàng cởi váy áo trên người đi, trần như nhộng ghé vào trên giường êm, phía dưới bụng đệm một cái gối đầu.
Quân Đình tức giận không nhẹ, chiếc roi liên tục đánh xuống cái mông và chân của nàng, mỗi một cái đều dùng lực. Đã lâu Khương Vãn Ly chưa từng phải chịu phạt đòn nặng như vậy, bằng mắt thường có thể thấy da thịt trắng nõn của nàng dần dần đỏ lên, rồi chuyển sang màu xanh tím.
Khương Vãn Ly đau đến độ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, sau nhiều lần bị đánh, nàng đau đến mức gần như chết lặng, nước mắt tuôn ra hốc mắt, nàng cũng không chịu nổi nữa, khóc nức nở cầu xin tha thứ: “Chủ nhân, tha, tha cho tiện nô… Đau quá, đừng, đừng đánh nữa…”
Nhưng mà nàng cầu xin tha thứ lại không có tác dụng, trái lại Quân Đình càng đánh càng hung ác, mãi cho đến khi da thịt đã biến thành màu đen.
Không để ý nữ nhân thút thít cầu xin tha thứ, bàn tay Quân Đình dùng sức bóp mạnh cái mông thịt tím đen, cảm nhận được xúc cảm cứng rắn, nam nhân mới thỏa mãn buông gậy xuống, sau đó thô bạo cắm một cây dương vật giả mọc đầy lông tơ dài vào hoa huyệt đã khép lại của nữ nhân.
Hắn cầm vòng cổ lên, nâng người vào một góc, bắt nàng quỳ gối bên trên một đống đá vụn chẳng biết đã xuất hiện từ lúc nào.
Đá vụn thô ráp giày vò đầu gối bóng loáng của nàng, nàng cố gắng cúi xuống dùng hai tay chống đỡ mặt đất một chút, phân tán một chút lực đỡ thân thể, nhưng chỉ hơi động đậy, sau lưng đã bị một cái roi hung hăng quất mạnh vào, cái mông nhỏ nặng nề chịu đòn, nàng không còn dám tùy tiện lắc lư nữa.
Khương Vãn Ly quỳ gối đối diện với vách tường một lúc, sau đó mới ý thức được uy lực của thứ trong lỗ thịt, lông tơ mềm mại ma sát vách trong mẫn cảm non mềm, nổi lên từng đợt ngứa ngáy khó mà ức chế, thậm chí còn có lông tơ tìm được miệng cung, ác ý đầy cõi lòng đảo qua miệng tử cung mẫn cảm.
Nữ nhân chịu đủ dục vọng dày vò, toàn thân da thịt trắng nõn từ trên dưới nổi lên màu ửng đỏ mơ hồ, cặp mông biến thành màu đen hơi rung động, bàn chân ngón chân biến thành màu đen cũng cuộn lên, nàng khó nhịn lớn tiếng thở dốc.
Khương Vãn Ly cực kỳ khó chịu, đau đớn trên da thịt và ngứa ngáy bên trong đồng thời tra tấn nàng, nàng không khỏi khẽ rên rỉ, nước mắt oán hận chảy dài trên má.
Quân Đình ngồi nghiêm chỉnh, liếc nhìn sổ gấp, nhìn như đang tập trung xử lý chính vụ, nhưng tâm tư lại đặt trên thân tiểu nữ nhân ở trong góc. Thấy nàng rõ ràng không thoải mái, nhưng nàng không dám không nghe theo mệnh lệnh của hắn, dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn nhận phạt của nàng khiến Quân Đình cũng hết giận hơn phân nửa.
“Lại đây.” Hắn buông sổ gấp xuống, mở miệng nói.
Khương Vãn Ly chậm rãi di chuyển bằng đầu gối nổi máu ứ đọng, chậm rãi bò về hướng Vương, nàng vừa khẽ động, kéo theo dương vật giả ma sát vách hang nhạy cảm, nàng phát ra tiếng thở dốc khổ sở.
“Biết sai rồi sao?” Nam nhân nắm vuốt gương mặt nữ nhân rồi nâng lên.
“Tiện nô, tiện nô không nên, không nên lừa gạt Vương.” Khi bị phạt, nàng cũng phát hiện ra nguyên nhân khiến Vương tức giận là vì mình lừa gạt Vương và nói rằng món canh sườn heo củ sen gần như do Diệp Thanh Thanh hoàn thành là do chính nàng làm.
“Lần tới mà còn tái phạm thì không chỉ là cái mông và chân phải chịu tai ương nữa đâu.” Quân Đình lạnh giọng cảnh cáo nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận