Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Chân trần trong đêm lạnh
Cơn say biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự điên cuồng tuyệt vọng.
“Không! Không thể nào! Anh ấy không thể bỏ mình! Anh ấy đã hứa rồi mà!”
Tiêu Hách gào lên, lao ra khỏi nhà như một kẻ mất trí. Cậu không kịp xỏ giày, không kịp khoác áo, cứ thế chạy chân trần xuống cầu thang, lao vào màn đêm lạnh giá của mùa thu.
Đôi chân trần giẫm lên nền đá lạnh buốt, sỏi đá cứa vào da thịt đau rát, nhưng Tiêu Hách không hề cảm thấy gì. Nỗi đau trong tim cậu lớn hơn gấp vạn lần. Cậu chạy trong vô thức, hướng về phía cổng khu chung cư, nơi duy nhất cậu nghĩ Lục Thanh Yến có thể xuất hiện.
Cùng lúc đó, một chiếc xe hơi sang trọng màu đen đỗ xịch trước cổng tòa nhà.
Lý Lăng Trí bước xuống xe, vòng qua mở cửa ghế phụ. Lục Thanh Yến bước ra, dáng vẻ mệt mỏi, bước chân hơi loạng choạng do tác dụng của rượu vang trong bữa tiệc.
“Để tôi đưa em lên.” Lý Lăng Trí đưa tay định đỡ lấy vai anh, ánh mắt tham lam nhìn ngắm sườn mặt thanh tú của người xưa.
“Không cần.” Lục Thanh Yến gạt tay hắn ra, giọng lạnh lùng. “Cảm ơn anh đã đưa về. Về đi.”
“Thanh Yến, em thật sự hạnh phúc với thằng nhóc đó sao?” Lý Lăng Trí không cam lòng, cố chấp chắn trước mặt anh. “Nó còn quá trẻ, nó không hiểu em, không thể lo cho em như tôi…”
“Cậu ấy tốt hơn anh gấp ngàn lần.” Lục Thanh Yến cắt ngang, ánh mắt kiên định.
Đúng lúc này, một bóng người lao vụt tới từ phía sảnh chung cư.
“Buông anh ấy ra!”
Tiếng hét xé lòng vang lên. Tiêu Hách, với bộ dạng thê thảm chưa từng thấy: đầu tóc rối bù, chân trần rỉ máu, quần áo xộc xệch, lao đến đẩy mạnh Lý Lăng Trí ra xa.
“Tiểu Hách?” Lục Thanh Yến kinh ngạc nhìn người yêu, cơn say bỗng chốc tan biến một nửa. “Sao em lại ra đây? Sao lại… không đi giày thế này?”
Tiêu Hách không trả lời. Cậu quay sang nhìn Lý Lăng Trí với đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu, hơi thở hổn hển như một con thú bị thương cùng cực. Rồi cậu quay lại, ôm chầm lấy Lục Thanh Yến, siết chặt đến mức khiến anh đau nhói.
“Anh… anh định đi theo hắn ta thật sao? Anh nói chia tay em thật sao?” Tiêu Hách nức nở, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm vai áo Lục Thanh Yến. “Đừng bỏ em… xin anh… em sẽ ngoan mà, em sẽ không ghen tuông vô cớ nữa, em sẽ nghe lời anh… Đừng đi với hắn…”
Lục Thanh Yến sững sờ. Chia tay? Đi theo Lý Lăng Trí?
Anh liếc nhìn Lý Lăng Trí đang đứng chỉnh lại áo vest với nụ cười nhếch mép đểu cáng phía sau. Lập tức, anh hiểu ra tất cả.
Lục Thanh Yến đau lòng vòng tay ôm lấy tấm lưng đang run rẩy kịch liệt của Tiêu Hách, nhẹ nhàng vỗ về.
“Ngốc quá. Ai nói chia tay? Anh về với em rồi đây mà. Anh chỉ yêu mình em thôi.”
Anh cởi chiếc áo khoác vest của mình ra, khoác lên người Tiêu Hách, che đi cơ thể đang run lên vì lạnh của cậu. Sau đó, anh quay sang Lý Lăng Trí, ánh mắt trở nên sắc bén và lạnh lùng hơn bao giờ hết.
“Cút. Và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa.”
Lý Lăng Trí nhìn cảnh tượng hai người ôm nhau thắm thiết, biết mình đã thua hoàn toàn. Hắn nhún vai, quay lưng lên xe bỏ đi, để lại không gian yên tĩnh cho đôi tình nhân.
Tiêu Hách vẫn khóc nấc lên, không chịu buông tay. Lục Thanh Yến thở dài, cúi xuống, dùng tay lau đi những vết bẩn trên gương mặt lấm lem của cậu, rồi bất ngờ bế bổng cậu lên theo kiểu công chúa.
“Được rồi, về nhà thôi. Cún con của anh hôm nay chịu khổ rồi.”
Tiêu Hách giật mình, vùi mặt vào ngực anh, xấu hổ nhưng cũng vô cùng hạnh phúc. Trong vòng tay vững chãi của Lục Thanh Yến, cậu biết mình đã về nhà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận