Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Sốt Sau Cuồng Dã
Từ Tư Nhan không còn một chút sức lực nào. Cơn cực khoái vừa rồi đã vắt kiệt cô. Cô nằm sấp trên đùi anh, rên rỉ: “Không… em không… không nổi nữa…”
“Vậy thì nằm yên.”
Trần Chiêu Hàn lật cô lại. Anh không để cô nghỉ ngơi. Anh kéo cô, bắt cô quỳ lên, chống tay xuống giường. Tấm lưng ong mượt mà, ướt đẫm mồ hôi của cô uốn cong một cách hoàn hảo. Cặp mông trắng nõn, no đủ của cô vểnh cao, đóa hoa vừa bị anh tàn phá vẫn còn sưng đỏ, run rẩy co bóp.
Đây là tư thế nguyên thủy nhất. Tư thế của kẻ đi chinh phục.
Anh quỳ một gối sau lưng cô, bàn tay to lớn giữ chặt lấy hông cô, ngăn cô trốn thoát. Anh không vội vàng. Anh dùng cây gậy thịt ướt đẫm nước bọt của mình, cọ xát dọc theo khe mông cô, rồi trượt xuống, miết qua âm đế đang sưng mọng.
“A… đừng trêu em…” Cô nức nở.
Anh cười gằn. Anh nhắm thẳng vào cửa huyệt, nơi vẫn còn đang ứa ra dòng nước của cơn cao trào ban nãy.
Và anh đâm vào.
Một cú thúc duy nhất, mạnh mẽ, lút cán.
“A… A… A…!”
Cô hét lên, tiếng hét bị gối đầu nuốt mất. Nó quá sâu. Sâu hơn mọi lần.
Anh bắt đầu di chuyển. Tiếng da thịt va chạm bì bõm, ướt át vang dội khắp căn phòng yên tĩnh. Anh như một cỗ máy, thúc vào, rút ra, tàn bạo và chính xác. Anh biết chính xác nơi nào sẽ làm cô phát điên.
Trong khi anh điên cuồng thúc từ phía sau, hai ngón tay cái của anh không hề nghỉ ngơi. Chúng tìm đến hạt ngọc nhỏ của cô, day, miết, xoay tròn.
“A… Chiêu Hàn… dừng lại… Em… em chết mất… AAAAA!”
Cảm giác bị tấn công từ cả hai phía, bị đâm sâu từ bên trong và bị kích thích từ bên ngoài, là quá sức chịu đựng. Cô lại bắn. Cơ thể cô co giật, vách thịt bên trong siết chặt lấy anh, cố gắng vắt kiệt anh.
Và anh cũng không thể kìm nén được nữa.
Anh gầm lên một tiếng như sói hoang, ôm ghì lấy cặp mông đang run rẩy của cô, nhấc bổng cô lên khỏi giường, ghim cô vào cây gậy của mình, và bắn. Anh bắn mạnh đến mức cơ thể cô co giật theo từng nhịp phun của anh.
Xong việc, anh gục xuống lưng cô, cả hai cùng đổ vật xuống giường.
Từ Tư Nhan không còn biết gì nữa. Cô lịm đi.
Trần Chiêu Hàn nằm thở dốc một lúc lâu, cảm giác thỏa mãn lan tỏa khắp cơ thể. Anh xoay người cô lại, định ôm cô ngủ.
Nhưng khi anh chạm vào cô, anh giật bắn mình.
Da thịt cô nóng hổi. Nóng như lửa đốt.
Anh sờ trán mình, rồi sờ trán cô. Khác biệt một trời một vực.
Cô sốt rồi. Sốt cao.
Sự thỏa mãn lập tức biến mất, thay bằng một cơn hoảng loạn tột độ. “A Nhan? A Nhan!” Anh lay cô, nhưng cô chỉ rên rỉ trong vô thức.
Mẹ kiếp! Anh đã làm gì thế này?
Anh vội vàng mặc quần áo cho cả hai, quấn cô trong tấm chăn bông dày, rồi bế thốc cô lên. Anh hoảng đến mức quên cả mang giày, chân trần đạp lên nền đất lạnh lẽo.
Anh đá tung cửa, lao ra ngoài màn đêm đen kịt.
“LỤC ĐẠI LÂM! CỨU NGƯỜI! MAU CỨU NGƯỜI!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận