Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến lúc đó bất kể giải thích ra sao, Bàng Kinh Phú nhất định sẽ sinh lòng nghi ngờ với cô.

Có âm thanh lộn xộn phát ra từ máy tính xách tay.

Trong hình, ống kính chụp vào cửa kính thủy tinh bị lệch và rung lên, sau khi phóng to lên gấp đôi khiến các điểm trên ảnh nhòe đi. Cuối cùng, ống kính khóa tại một chiếc bàn trong góc quán.

Bàng Kinh Phú đang ngậm điếu thuốc trên miệng, làn khói bay lơ lửng trước mắt, mịt mờ cản trở tầm nhìn của anh.

Anh đang lắp ráp khẩu súng lục M1911 trong tay, động tác thành thạo nhanh nhẹn. Anh vừa nhìn màn hình máy tính, vừa lơ đãng nạp đạn vào khẩu súng.

Anh nắm rõ từng tấc kết cấu, cấu tạo của khẩu súng lục trong lòng bàn tay, các bộ phận được lắp ráp lại với nhau phát ra âm thanh máy móc.

Bộ phận cuối cùng lách tách một tiếng đậy lại, video cũng đã kết thúc.

Điền Yên đặt tay lên đầu nam sinh, hình ảnh dừng lại, hiện lên khuôn mặt vui vẻ rực rỡ của cô.

Khói thuốc chậm rãi bay ra từ giữa môi anh.

Bàng Kinh Phú ném khẩu súng xuống, ngón trỏ và ngón cái cầm điếu thuốc, rồi rút ra khỏi miệng.

Giọng nói bị xâm nhiễm bởi nicotine trở nên khàn khàn trầm thấp: “Tề Thắng Lại đâu.”

“Còn đang theo dõi cô ta.” Phó Hách Thanh đứng cạnh ghế sô pha, hai tay chắp ra sau lưng.

“Tôi để anh ta theo dõi hai ngày mà chỉ gửi tôi mỗi một cái video, những thứ khác đâu?”

Bàng Kinh Phú nhìn tàn thuốc vẫn đang cháy, ngọn lửa đỏ tươi lúc sáng lúc tối, giọng anh lạnh nhạt không rõ.

“Nếu anh cần, tôi sẽ kêu anh ta đem đến ngày bây giờ.”

Bàng Kinh Phú trầm tư một chút.

“Đưa Điền Yên đến đây cho tôi.”

“Được.”

Anh đè tàn thuốc đang cháy vào gạt tàn, đứng dậy tới huyền quang, dùng dấu vân tay mở cửa.

Sau khi Phó Hách Thanh rời đi, Bàng Kinh Phú đi pha trà.

Anh dựa vào tủ, đưa ly trà lên miệng.

Làn khói bốc lên ngấm dần vào lỗ chân lông, anh giơ một cánh tay khác lên.

Bộ quần áo mặc ở nhà bằng lụa đen tao nhã, chất vải mềm mịn bóng loáng vừa vặn với cơ thể, ống quần rộng rãi, thoải mái.

Chiếc quần đặt may dài đến gót chân, anh đứng chân trần trên sàn đá cẩm thạch, xương mu bàn chân lộ rõ vẻ ​​gợi cảm.

Lần đầu tiên Bàng Kinh Phú cảm thấy trong thời gian chờ đợi, anh còn có thể tiếp tục làm những chuyện khác.

Cảm xúc quái lạ khiến anh có chút khó chịu, một khi không có chuyện để làm, anh cảm thấy có chút phiền não.

Bàng Kinh Phú nheo mắt lại, ánh mắt trầm tĩnh suy nghĩ sâu xa. Cuối cùng anh nhìn về phía đống bừa bộn của máy tính và gạt tàn thuốc còn sót lại trên bàn trà nhỏ trong phòng khách.

Có nên dọn dẹp, vệ sinh lại chỗ đó một chút không nhỉ?

Anh nghĩ vậy.

Lúc Điền Yên đến nơi tóc cô vẫn còn ướt. Cô mặc một chiếc váy ngủ màu vàng, tay áo dài qua đùi, cả người nhìn ngây thơ mềm mại.

Sợi tóc ẩm ướt để lại những vệt nước trong suốt trên gương mặt cô, giọt nước trơn bóng lộ ra ánh sáng trong suốt.

Bàng Kinh Phú nhìn người ở phía sau cô.

Phó Hách Thanh không ngừng bận rộn giải thích: “Lúc tôi đến cô ta vừa tắm xong.”

Điền Yên nháy mắt: “Bàng tiên sinh tìm tôi có chuyện gì không?”

Bàng Kinh Phú nhìn cô đang cố làm ra ánh mắt đơn thuần. Hai người một trên một dưới, Điền Yên ngước đầu, dáng vẻ giống như học sinh trung học.

Anh đưa tay đóng cửa lại, chắn Phó Hách Thanh ngoài cửa.

“Tôi gọi cô đến để nói cho cô một chuyện.” Bàng Kinh Phú đi tới phòng khách.

Đôi tay giấu trong tay áo của Điền Yên khẩn trương siết chặt, trong lòng không ngừng an ủi bản thân tỉnh táo lại.

Anh khom người kéo ngăn kéo ra.

Điền Yên cho là anh sẽ móc khẩu súng ra.

Bàng Kinh Phú lấy thẻ ngân hàng của cô ra, đưa thẻ cho cô.

Điền Yên không biết trong hồ lô anh giấu thứ gì, cô cực kỳ khẩn trương, mỗi bước đi đều như lướt nhẹ.

“Cởi dép ra!”

Điền Yên lấy lại tinh thần, vội vàng đạp rớt đôi dép trên chân: “Thật xin lỗi.”

Bàng Kinh Phú nhíu mày nhìn thoáng qua một cái.

Điền Yên giơ hai tay ra, cầm lấy tấm thẻ anh đưa qua: “Trong này….”

“Yên tâm, không có tiền.”

Thấy vẻ mặt của cô, Bàng Kinh Phú nói: “Không phải cô không muốn tiền sao. Nhưng mà từ trước đến nay tôi luôn là người tốt bụng, còn giúp cô trả khoản nợ.”

Anh dùng ngón giữa bắn thẻ ngân hàng về phía cô. Phát ra âm thanh thanh thúy, tùy tiện châm biếm.

“Trả xong một triệu ba trăm nghìn, cô còn nợ mười hai triệu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận