Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạch Mộc mở bừng mắt, thở dốc như người vừa chết đuối vớ được cọc.
Nàng đang ngồi trong phòng khách của hội lính đánh thuê. Charles vẫn ngồi đối diện, lo lắng nhìn nàng.
“Em sao thế? Tự nhiên ngủ gục, rồi lại toát mồ hôi đầm đìa.”
Bạch Mộc lắc đầu, cố trấn tĩnh lại. “Không sao. Tôi… tôi chỉ gặp ác mộng thôi.”
Ở một nơi khác, trong một căn hầm bí mật.
Yerman tỉnh dậy trên chiếc ghế dài, đập phá đồ đạc trong cơn thịnh nộ.
“Con khốn đó! Nó dám phá vỡ ảo ảnh của ta!”
Heyman đứng dựa tường, nhếch mép cười cợt nhả: “Tôi đã bảo rồi. Cô ta tuy là người thường nhưng ý chí không tầm thường đâu. Với lại, anh trai tôi đã đánh dấu cô ta rất kỹ. Cô không dễ gì chen chân vào được đâu.”
“Câm mồm!” Yerman rít lên. “Ta sẽ có cách. Ta sẽ khiến nó phải cầu xin ta.”
Trở lại với Bạch Mộc. Nàng từ chối lời đề nghị đưa về của Charles, viện cớ muốn đi dạo một mình.
Đầu nàng đau như búa bổ. Hình ảnh trong giấc mơ cứ ám ảnh nàng. Yerman… Luis… Khế ước… Mọi thứ rối tung lên.
Tối hôm đó, nàng lại mất ngủ. Nàng nằm trằn trọc trên giường, lắng nghe tiếng mưa rơi.
Không có điện thoại, không có sách truyện. Nàng chỉ biết đếm cừu.
“Một con cừu… hai con cừu…”
“Cạch.”
Tiếng ổ khóa cửa phòng bật mở vang lên khô khốc, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Âm thanh ấy còn rõ hơn cả tiếng sấm rền ngoài kia.
Tim Bạch Mộc ngừng đập trong một giây. Nàng nín thở, kéo chăn lên che kín nửa mặt, mắt mở to nhìn trân trân vào cánh cửa gỗ đang từ từ hé mở.
Một luồng gió lạnh buốt từ hành lang lùa vào, mang theo mùi ẩm mốc và mùi… bạc hà lạnh lẽo.
Tiếng bước chân rất nhẹ, êm như tiếng mèo, tiến lại gần giường nàng. Tấm nệm lún xuống.
Một bàn tay lạnh như băng luồn vào trong chăn, chạm vào eo nàng. Hơi lạnh thấm qua lớp váy ngủ mỏng manh, khiến nàng rùng mình.
Bàn tay ấy quen thuộc đến đáng sợ. Nó di chuyển thành thạo, trượt dọc theo đường cong cơ thể nàng, rồi luồn vào trong váy, tìm đến bầu ngực mềm mại.
Hắn bóp mạnh một cái.
“A…” Bạch Mộc không kìm được, bật ra tiếng rên rỉ sợ hãi.
Một cơ thể nặng trịch đè lên người nàng. Luis vùi mặt vào hõm cổ nàng, hít một hơi thật sâu như để thỏa mãn cơn nghiện thuốc phiện.
“Không nhịn được thì đừng nhịn nữa.”
Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn vang lên bên tai nàng, mang theo sự giễu cợt và chiếm hữu tuyệt đối.
Lúc này, Bạch Mộc mới bàng hoàng nhận ra. Những đêm qua… những cơn mộng mị ướt át, những cái chạm nóng bỏng… tất cả đều không phải là mơ.
Hắn đã ở đây. Hắn vẫn luôn ở đây, theo dõi nàng, chơi đùa với nàng trong lòng bàn tay.
Cuộc trốn chạy của nàng, hóa ra chỉ là một trò cười. Nàng chưa bao giờ thoát khỏi hắn cả.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận