Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dấu Ấn Bẩn Thỉu Của Tình Yêu
Hắn không lãng phí một giây nào. Nụ hôn của hắn di chuyển xuống cổ, hắn cắn mút, để lại những dấu hôn bầm tím trên làn da trắng nõn, đánh dấu lãnh thổ của mình.
“Em là của anh, Vi Vi…” hắn gầm gừ, tay hắn xé toạc hàng cúc trên váy cô.
Bạch Vi không kháng cự nữa . Cô đã đầu hàng. Cơ thể cô mềm nhũn dưới sự tấn công của hắn. Nỗi sợ Bác hai, sự ghen tuông với Đô Tuần, và nụ hôn đầu hàng… tất cả hòa quyện lại, biến thành một loại kích thích bệnh hoạn.
Hắn kéo váy cô lên, không một chút dịu dàng. Hắn thậm chí không cởi quần lót của cô. Hắn chỉ xé nó sang một bên, giải phóng cự vật đang gào thét của mình, và đâm thẳng vào.
“A…”
Cô kêu lên. Nơi đó vẫn còn đau rát từ buổi sáng, nhưng hắn đã chuẩn bị cho cô. Sự sợ hãi và nụ hôn sâu đã khiến cô ướt đẫm. Hắn tiến vào dễ dàng hơn, trơn trượt, và sâu đến tận cùng.
Hắn không cho cô thời gian để thích ứng. Hắn thúc, mạnh mẽ và tàn bạo, ngay trên chiếc sofa giữa phòng khách. Ánh nắng chiều từ cửa sổ chiếu vào, rọi sáng cảnh tượng dâm mĩ. Hắn muốn cô thấy, muốn cô nhớ, rằng hắn có thể chiếm đoạt cô bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
Hắn thao cô như một con thú đói. Hắn bắt cô gọi tên hắn, không phải “anh hai”, mà là “Bạch Hiển”. Hắn bắt cô thừa nhận cô muốn hắn. Hắn lật cô lại, bắt cô quỳ trên sofa, và thúc từ phía sau, bàn tay siết chặt lấy hông cô, để lại dấu ngón tay đỏ ửng.
Khi hắn bắn, hắn gầm lên tên cô, bắn sâu vào bên trong cô. Hắn không rút ra, hắn nằm gục trên lưng cô, thở hổn hển, giữ chặt cô trong vòng tay đẫm mồ hôi.
________________

Sáng hôm sau, Bạch Vi tỉnh dậy, toàn thân như bị xe tải cán qua . Cả phòng ngủ nồng nặc mùi tinh dịch và ái tình . Trên ga giường trắng tinh, là những vệt trắng ngà đã khô , và cả những vệt máu (do hắn quá thô bạo).
Cô nhìn xuống cơ thể mình. Chằng chịt dấu hôn, dấu cắn, dấu tay bầm tím . Hắn đã biến cô thành một bức tranh của sự đồi trụy.
Cô lê bước vào phòng tắm, đau đớn đến rã rời. Cô thấy chiếc quần lót boxer của hắn vứt trên sàn – cái quần hắn bắt cô mặc tối qua. Cô ghét nó. Nó là biểu tượng của sự nhục nhã. Cô nhặt nó lên, và không suy nghĩ, ném thẳng vào thùng rác .
Khi cô vừa bước ra, Bạch Hiển đã đứng đó, mặc âu phục chỉnh tề, sẵn sàng đi làm . Chỉ có điều, cà vạt của hắn hơi xộc xệch.
Ánh mắt hắn lạnh như băng, tay hắn… đang cầm chiếc quần lót cô vừa vứt đi .
“Em vứt nó?” Hắn hỏi, giọng bình thản đến đáng sợ.
Bạch Vi giật mình. “Nó… nó bẩn rồi…”
“Bẩn?” Hắn cười khẩy, một nụ cười không hề có ý vui vẻ. “Nó dính mùi của em, nên em vứt nó đi?”
“Em… em mặc qua rồi mà.” Cô lí nhí, không hiểu sao hắn lại tức giận. “Anh… anh đâu thể mặc lại…”
“Ai cho em cái quyền đó?” Hắn ném chiếc quần lót xuống đất. “Ai cho em cái quyền vứt bỏ đồ của anh? Hay là… em nghĩ em đã ‘trả’ đủ cho sự an toàn của mình rồi, nên em muốn vứt bỏ luôn cả chủ nhân của em?”
Hắn bước về phía cô. Hắn vừa đi vừa cởi cà vạt , rồi đến cúc áo âu phục .
“Anh… anh hai, anh làm gì vậy? Anh sắp trễ làm…”
“Công việc có thể đợi,” hắn nói, áo sơ mi bay xuống sàn. “Nhưng dạy dỗ lại vật sở hữu không biết điều của mình… thì không thể.”
Hắn tóm lấy mắt cá chân cô, lôi cô về phía giường . “Có vẻ như,” hắn gầm gừ, “anh đã quá nhẹ tay với em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận