Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nương, nghe nói đêm qua tỷ tỷ quấn lấy tỷ phu đến hơn nửa đêm mới ngủ.”
Lúc Đỗ Sắt Sắt đến phòng Liễu di nương vấn an, nàng ta làm như vô tình nhắc đến.
Chuyến này Đỗ Yểu Yểu trở về rất đơn sơ, chỉ mang theo hai tỳ nữ phục vụ thân cận, những nha hoàn bà tử khác trong nội viện đều là người Đỗ gia. Liễu di nương chấp chưởng việc bếp núc, Đỗ Sắt Sắt không tốn công sức đã thăm dò được tình hình trong viện của đích tỷ.
“Nhìn người như thần tiên trên trời, nhưng trong xương cốt cũng rất dâm đãng. Chẳng trách họ Thẩm lại sủng ái nó như thế.”
Liễu di nương xuất thân từ ngựa gầy, ở trước mặt con gái thường không kiêng dè từ ngữ. Bà ta ghi hận hôm qua Thẩm Giai không chừa mặt mũi cho mình, còn Đỗ Yểu Yểu thì lại là mối hận cũ năm xưa.
“Trông tỷ phu không giống người trọng sắc.” Đỗ Sắt Sắt thấp giọng giải thích cho Thẩm Giai.
Thân là quan lớn, ngoại hình xuất chúng, ba năm không nạp một cơ thiếp. Trong lòng thiếu nữ mười lăm tuổi, Thẩm Giai là một trượng phu vô cùng tốt, biết giữ mình trong sạch.
“Nam nhân có trọng sắc hay không là do nữ nhân quyết định.” Liễu di nương nghĩ đến Thúy Nương. Dung mạo của Thúy Nương ăn đứt bà ta, đáng tiếc lại yếu đuối không có tâm cơ, không được Đỗ Thanh yêu thích lâu.
Đỗ Yểu Yểu thành hôn ba năm không sinh được, không chừng về sau sẽ càng kém hơn so với nương của nó. Liễu di nương bĩu môi nói: “Dù sao cũng chỉ là một con gà mái không biết đẻ trứng, không có gì đáng để ngưỡng mộ. Nhưng nếu con coi trọng họ Thẩm kia, ngày sau nương sẽ nghĩ cách giúp con.”
Khuôn mặt yêu kiều của Đỗ Sắt Sắt trở nên thẹn thùng, nàng ta ấp úng nói: “Tỷ muội hầu chung một chồng… Không tránh khỏi sẽ bị người ngoài chê cười.”
“Đỗ Yểu Yểu chiếm nhà xí mà không thải phân, chừng hai năm nữa con sẽ thấy Thẩm Giai thay lòng.” Vẻ mặt Liễu di nương cay nghiệt. Nhắc đến thay lòng đổi dạ, bà ta lại phỏng đoán.
“Nói không chừng lần này trở về, phu thê hòa thuận chỉ là diễn cho người ngoài nhìn. Năm trước Đỗ Yểu Yểu còn bò lên giường Tống Hành Giai, bị cô mẫu của con bắt tại trận, người trong Kinh Thành đều biết. Nếu nói Thẩm Giai không hề ngần ngại chút nào thì không có khả năng.”
“Tỷ tỷ và Tống biểu ca?” Đỗ Sắt Sắt nuốt nước bọt, kinh ngạc: “Tại sao con không nghe nói?”
“Con là khuê nữ, nương sợ làm bẩn lỗ tai của con, đừng học cái xấu của nó.” Liễu di nương kể: “Lần trước sinh thần của Lân Ca, Tống Hành Giai uống say, tỷ tỷ của con liền lên kế hoạch, cởi sạch y phục rồi chui vào phòng người ta.”
“Ôi? Thế này quá…” Đỗ Sắt Sắt che miệng, cảm thán: “Tính tình tỷ phu quá tốt rồi.”
“Tính tình tốt mà có thể cai quản Ngự Sử Đài sao?” Liễu di nương không tin: “Đoán chừng là tạm thời chưa bùng phát thôi. Còn rất nhiều chuyện dơ bẩn, nhưng nương không định nói cho con biết. Tóm lại, Đỗ Yểu Yểu không phải người an phận, sớm muộn gì cũng sẽ gây ra chuyện. Hai mẫu nữ chúng ta lại bàng quan chờ xem!”
Liễu di nương không nói ra, Đỗ Yểu Yểu từng chơi với những tên ăn chơi trác táng, từng nuôi tiểu quan, từng quyến rũ người đã có thê tử. Bên ngoài da có thay đổi thế nào, nhưng dưới lớp vải lót vẫn là cái loại thấp hèn, sớm muộn gì cũng bị lửa trời thiêu rụi.
Không có nam nhân nào có thể dung túng cho loại thê tử phóng đãng bất trị như vậy.
Đỗ Sắt Sắt cái hiểu cái không gật đầu, tâm tư lại trôi dạt sang người tỷ phu phong lưu, anh tuấn.

Đỗ Yểu Yểu còn chưa kịp tỏ ý từ chối chuyện sắp xếp cho Đỗ Văn Vũ làm quan với Đỗ Thanh, sáng sớm hôm sau Thẩm Giai đã nói trước tại bàn ăn.
“Chuyện của huynh trưởng, tối qua Yểu Yểu cũng đã đề cập với ta. Sau khi cẩn thận suy nghĩ, ta quyết định hồi kinh sẽ bẩm báo với Thái tử rồi lại nói sau.”
Lời này nói rất khôn khéo, đường đường là lớn thần nhất phẩm nắm thực quyền trong tay, sắp xếp thê huynh làm tiểu quan vẫn phải báo cáo với Thái tử đương triều.
Đỗ Thanh không lăn lộn trong quan trường nhưng vẫn nghe ra đây là có ý uyển chuyển từ chối.
Ông ta lập tức ngượng ngùng cười: “Không dám, không dám.”
Thẩm Giai bổ sung thêm: “Trước mắt triều cục bất ổn, Thần Vương và Thái tử hai hổ tranh nhau. Ta và Thái tử qua lại thân thiết, khó tránh khỏi phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, xin ngài và nhạc mẫu thông cảm.”
Thúy Nương nhỏ giọng nói: “Thông cảm, thông cảm.”
Đỗ Thanh giả vờ nói: “Hiền tế nói đúng, nhất định phải lấy lớn cục làm trọng.”
Đồ Văn Vũ không đến ăn sáng, do là cảm thấy xấu hổ vì chuyện cầu quan, không còn mặt mũi nào để gặp Đỗ Yểu Yểu. Muội muội gả cho Trạng nguyên lục nguyên chi tài, hắn thì lại nhiều lần thi rớt, ngay cả tư cách lên kinh dự thi cũng không có.
Đỗ Yểu Yểu gấp cái bánh bao súp nhân thịt bỏ vào bát của Thúy Nương, an ủi: “Nương, người bảo ca ca ở nhà học hành cho giỏi, bất kể tiến vào quan trường như thế nào, huynh ấy cũng cần phải có bản lĩnh thật sự. Đợi phu quân sắp xếp ổn thỏa ở Kinh Thành thì sẽ truyền tin đến Thanh Châu. Nương cứ yên tâm.”
“Được được, nương không vội.” Thúy Nương biết tình trạng của Đỗ Yểu Yểu, bà lo lắng nói: “Con và con rể sống tốt là được.”
Đỗ Yểu Yểu ngoan ngoãn: “Nương, người mau ăn đi, lát nữa bánh bao sẽ nguội.”
Đỗ Thanh mất kiên nhẫn nhìn mẫu nữ này tình thâm, ông ta vội uống bát cháo rồi nhanh chóng rời đi.
Buổi chiều ông ta đến phòng Thúy Nương, nổi trận lôi đình.
“Bà xem đứa con gái tốt mà bà sinh ra, cái gì mà người ở quan trường phải có bản lĩnh thật sự. Nói gần nói xa là chê bai ca ca nó không có bản lĩnh đúng không?”
Thúy Nương cãi lại: “Con rể nói, tối qua Yểu Yểu đã nhắc đến chuyện của Văn Vũ với hắn. Con rể xem ra là người có chủ ý lớn, Yểu Yểu làm sao có thể làm chủ được hắn.”
Thúy Nương không nói về tình cảnh của Yểu Yểu cho Đỗ Thanh biết. Dù sao người làm cha như ông ta, trong mắt chỉ có lợi ích, mặc kệ nữ nhi khổ cực.
Đỗ Thanh nhổ mạnh một ngụm xuống đất: “Phí cho một gương mặt xinh đẹp, ngay cả thổi gió bên gối nam nhân cũng thổi không lọt. Đúng là nữ nhi gả ra ngoài như bát nước hất đi, không có tác dụng gì!”
Thúy Nương trốn ở chỗ khuất đèn, cằm khăn lau nước mắt.
Buổi tối giờ Tuất, Đỗ Yểu Yểu đến bầu bạn với Thúy Nương theo như đã hẹn, tình cờ bắt gặp một màn này.
Đỗ Thanh nổi giận đùng đùng chỉ trích Thúy Nương, Thúy Nương cúi đầu buồn bã rơi lệ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận