Chương 551

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 551

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tàu Lượn Siêu Tốc
Kiều Sở Sở cảm giác được ánh mắt của cậu bé, cũng liếc mắt nhìn cậu bé.
Ánh sáng chiếu vào mặt Lâu Nguyệt Tuyệt, gió cũng vừa vặn thổi tung tóc mái của cậu bé, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú.
Trong mắt cậu đầy sự vui vẻ: “Chị ơi, chị trông xinh lắm.”
Kiều Sở Sở ngẩn ra, đưa tay sờ tóc cậu, hào phóng khen ngợi cậu bé: “Nguyệt Tuyệt của chúng ta lớn lên chắc chắn sẽ thành một chàng trai rất đẹp trai, đẹp hệt như cha của em vậy.”
Lâu Nguyệt Tuyệt nhướng mày, cười càng thêm vui vẻ, đưa tay sờ má cô: “Cảm ơn chị!”
Cậu bé giơ tay lên, một tiếng “cạch cạch” thanh thúy vang lên.
Dây an toàn trên người cậu bé bị đứt rồi.
Kiều Sở Sở: “?”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “?”
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Lại nhìn về phía tàu lượn siêu tốc đã leo lên đến đỉnh.
Tàu lượn siêu tốc lơ lửng trên không trung, đã chuẩn bị lao xuống.
Dây cung trong đầu Kiều Sở Sở đột nhiên đứt đoạn, một tay gắt gao giữ chặt Lâu Nguyệt Tuyệt!
Tàu lượn siêu tốc vèo một cái vọt xuống!
Cô phát ra âm thanh chói tai như ấm nước sôi: “A a a a a a a a a!”
Lâu Nguyệt Tuyệt kích thích trừng to mắt, nhìn thấy Kiều Sở Sở rõ ràng sợ độ cao, nhưng vẫn phải ôm chặt lấy cậu bé, thế mà không hề có chút cảm giác lo lắng nào, không hiểu sao còn có chút buồn cười.
Da đầu Kiều Sở Sở sắp bị thổi bay, cố hết sức ôm lấy Lâu Nguyệt Tuyệt, một tay siết chặt cánh tay nhỏ của Lâu Nguyệt Tuyệt, sợ cậu bé ngã xuống!
[Mình beep beep beep! Lỡ như Lâu Nguyệt Tuyệt mà ngã xuống, mình beep beep beep cũng không sống beep beep!]
[Tôi beep beep beep lập tức đi lấy bom C4 beep beep cho nổ tung nơi này!!]
Lâu Nguyệt Tuyệt vui sướng mở to hai mắt: “Chị, lâu không gặp lại, sao chị còn có thêm kỹ năng phát tín hiệu nữa vậy!!!”
Kiều Sở Sở không nghe rõ: “Cái gì?!!”
Lâu Nguyệt Tuyệt giang hai tay đón gió, cười ha ha: “Em thấy rất vui vẻ!”
Kiều Sở Sở: “? Em vui vẻ cái lông gì chứ!!”
Quý Yến Xuyên ngồi ở khu nghỉ ngơi, mất mát nhìn khu vui chơi cũ nát này.
Mạnh Tuyết Nhi đi tới bên cạnh anh ta, đưa cho anh ta một lon coca: “Có tâm sự à?”
Quý Yến Xuyên nhận lấy coca, mất mát rũ mắt xuống: “Anh luôn cảm thấy sâu trong lòng mình có một lỗ hổng lớn, không biết mình là ai, cũng không biết mình nên đi đâu, nhất là hôm nay là ngày cuối cùng, sau khi khu vui chơi này đóng cửa, sau này anh càng không biết nên đi đâu.”
Anh ta thở dài: “Rõ ràng hôm nay là ngày cuối cùng, nhưng vẫn không có khách đến.”
Một nam sinh thở hồng hộc chạy đến trước mặt anh ta: “Quý Yến Xuyên, khu vui chơi của chúng ta có khách tới rồi!”
Quý Yến Xuyên đứng bật dậy: “Thật sao? Khách đang chơi trò chơi gì?!”
Nam sinh kích động nói: “Tàu lượn siêu tốc của chúng ta mười năm nay không có người ngồi cuối cùng cũng có người ngồi rồi!”
Quý Yến Xuyên vui mừng nhướng mày: “Vậy khách hàng có hét lên không?!”
Nam sinh hưng phấn: “Hét! La hét thảm thiết lắm!!”
Quý Yến Xuyên vội chạy như bay về phía tàu lượn siêu tốc: “Tôi đi xem một chút!”
Anh ta đi thẳng về phía tàu lượn siêu tốc, từ khoảng cách rất xa đã nghe thấy giọng nữ la hét thảm thiết chói tai: A a a a a a a!”
Anh ta bỗng nhiên cảm thấy mũi mình cay cay: “Mười năm, cái này tàu lượn siêu tốc rốt cục có người đến thăm, còn la hét thảm như vậy!”
Quý Yến Xuyên che miệng, nghẹn ngào nói: “Giống như sắp chết vậy.”
Kiều Sở Sở dùng sức ôm chặt Lâu Nguyệt Tuyệt!
Cô vốn sợ độ cao, áp lực tâm lý tăng vọt!
Lâu Nguyệt Tuyệt được cô ôm vui quá hóa sợ, nụ cười kéo đến tận mang tai!
Nhưng tiếng lòng của Kiều Sở Sở lại vang lên trong đầu cậu bé…
[Nếu Lâu Nguyệt Tuyệt có chuyện gì không hay, Lâu Thính Tứ sẽ giết mình mất!]
[Hơn nữa mình sợ độ cao lắm! Còn phải làm chuyện này, bệnh tim của mình sắp tái phát rồi!!!]
Lâu Nguyệt Tuyệt vốn đang cảm thấy kích thích, nghe vậy sắc mặt trầm xuống, cười không nổi.
Vừa vặn, tàu lượn siêu tốc dừng ở điểm cuối.
Cậu bé áy náy nhìn Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở chưa hoàn hồn vẫn còn ôm cậu bé, ngực phập phồng kịch liệt, khuôn mặt nhỏ nhắn dưới ánh sáng màu vàng nhạt này vừa xanh vừa vàng.
Trong mắt cô còn có ngấn lệ lấp lánh, nhìn kỹ Nguyệt Tuyệt: “Tay và chân còn không? Đầu có còn ở đó không?!”
Lâu Nguyệt Tuyệt nghiêm túc gật đầu, dùng bàn tay nhỏ bé ấm áp nghịch tóc Kiều Sở Sở: “Chị, tóc chị rối rồi.”
Cậu bé vuốt ve mái tóc rối bù của cô.
Cậu bé xin lỗi: “Thật sự xin lỗi chị, em gây thêm phiền phức cho chị rồi.”
Kiều Sở Sở khoát tay: “Không phải do em đâu.”
Cô hắng giọng gọi: “Ông chủ đâu? Mau tới đây!”
Quý Yến Xuyên phục hồi tinh thần, ý bảo nam sinh đi qua.
Nam sinh vui vẻ chạy đến bên cạnh Kiều Sở Sở: “Thế nào, muốn chơi thêm một vòng không? Chơi thêm một vòng hai trăm đồng.”
“Chơi?!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận