Chương 553

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 553

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Xin Cho Anh Một Cơ Hội
Mạnh Tuyết Nhi vẫn đang cúi người, quay đầu lại trừng mắt với cậu ta: “Không phải đâu! Là bởi vì tàu lượn siêu tốc nhiều năm chưa được tu sửa, dây an toàn này cũng không được thay mới, cậu tự nhìn đi, dây an toàn mục nát cả rồi đây này!”
Lúc này nam sinh đó mới cẩn thận kiểm tra dây an toàn, chột dạ ngậm miệng lại.
Mạnh Tuyết Nhi xin lỗi Kiều Sở Sở: “Thật sự vô cùng xin lỗi quý khách, rất xin lỗi vì chúng tôi đã để cô có một trải nghiệm không tốt như vậy, cô muốn đập phá như thế nào cũng được, giờ chúng tôi sẽ hoàn tiền lại cho cô, cô thấy thế có được không?”
Kiều Sở Sở nghe vậy, vẻ mặt mới dịu đi: “Thế này mới là dáng vẻ của người phụ trách chứ.”
Lâu Nguyệt Tuyệt thấy sắc mặt cô dịu đi, ra lệnh cho vệ sĩ: “Dừng lại!”
Mạnh Tuyết Nhi thở phào một hơi nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên nhìn Kiều Sở Sở: “Thật sự vô cùng cảm ơn cô…”
Vẻ mặt của cô ấy cứng đờ, như thể nhìn thấy quỷ, kinh ngạc nhìn chằm chằm Kiều Sở Sở.
Khi Kiều Sở Sở nhìn thấy cô ấy, hai mắt cũng sáng bừng.
[Nữ sinh này có vẻ ngoài giống mình thật đấy!]
Lâu Nguyệt Tuyệt nhìn Mạnh Tuyết Nhi với vẻ soi mói, cau mày lại.
Giống đâu mà giống chứ?
Chỉ là ngũ quan có chút tương tự mà thôi.
Mạnh Tuyết Nhi nhìn chằm chằm ngũ quan của Kiều Sở Sở, sau đó ngơ ngác nhìn về phía Quý Yến Xuyên.
Quý Yến Xuyên nhìn chằm chằm Kiều Sở Sở.
Trong mắt không còn chút hình bóng nào của cô ấy nữa.
Mạnh Tuyết Nhi cười khổ nói: “Yến Xuyên, cô gái này, có phải là cô gái ngày trước anh từng nói trông rất giống với em không.”
Kiều Sở Sở hoàn hồn lại, lạnh lùng nhìn Quý Yến Xuyên.
Quý Yến Xuyên không nói nên lời.
Anh ta thấy Kiều Sở Sở nhìn mình với vẻ khinh thường, lập tức cảm thấy khó chịu bực dọc.
Hình như đúng là như vậy thật.
Người phụ nữ này cứ nhìn anh ta với vẻ khinh thường như vậy.
Đúng là cảm giác này rồi.
Anh ta đi lên trước một bước, như thể đã bị hút mất hồn vậy: “Tôi đã từng gặp cô.”
Kiều Sở Sở nhướng mày, cười mỉa mai nói: “Nhưng tôi chưa từng gặp anh, anh là ai?”
Quý Yến Xuyên: “?”
Diệp Huy Ninh ở đầu bên kia sốt ruột nói vào trong tai nghe: “Tại sao cô lại nói là mình không biết nó?! Giờ cô cứ nói nó là Quý Yến Xuyên, là con trai của tôi, thì chẳng phải là có thể dẫn người về rồi sao?!”
Kiều Sở Sở trợn trắng mắt, hạ giọng trả lời: “Bà bị ngốc à, anh ta đã phản cảm bà như vậy rồi, nếu như giờ tôi nói thế, anh ta sẽ cảm thấy chúng ta đang lừa anh ta, bà phải khiến anh ta tự quay trở về, nếu không thì ở trong lòng anh ta, bà vẫn chẳng khác gì một con chó cả, bà muốn mình giống chó trong lòng con trai mình sao?”
Diệp Huy Ninh: “… Không muốn, tôi nghe lời cô, cô xem làm thế nào ổn thỏa thì làm.”
Kiều Sở Sở khôi phục lại dáng vẻ kiêu ngạo, đứng dậy đi lướt qua người Quý Yến Xuyên: “Hoàn tiền lại cho bọn tôi, chuyện này coi như xong.”
Quý Yến Xuyên vẫn nhìn chằm chằm cô: “Cô không có chút ấn tượng gì với tôi sao?”
Kiều Sở Sở cười nhạt, quay đầu lại nói với vẻ khinh thường: “Tôi quả thật có biết một người có vẻ ngoài giống hệt anh, nhưng người ta là tổng giám đốc Quý, có xe sang đưa đón, vung tay hào phóng, cũng khá là gợi đòn, đuổi sao cũng không chịu đi, nghe nói là đã xảy ra tai nạn mất trí nhớ rồi, đến giờ vẫn không biết tung tích, mà anh…”
Cô đánh giá anh ta một lượt: “Anh chỉ là ông chủ của một khu vui chơi sắp đóng cửa, anh và người đó cũng không phải là một người, sao tôi có thể biết anh được?”
Quý Yến Xuyên ngơ ngác ôm tim mình: “Thế nhưng trái tim tôi biết cô, tôi vừa nhìn thấy cô là trái tim tôi đã bắt đầu đập mạnh.”
Kiều Sở Sở buồn cười nói: “Trái tim con người vốn dĩ phải đập, trái tim anh mà không đập thì đã chết lâu rồi.”
Cô nói với vẻ mỉa mai: “Huống hồ cái tên Quý Yến Xuyên kia cũng chẳng có gì tốt đẹp cả, đó là một tên đàn ông cặn bã từng tìm người khác đến để sỉ nhục tôi.”
Hô hấp của Quý Yến Xuyên như ngừng lại, bỗng nhiên ôm lấy đầu mình!
Trong đầu anh ta lóe lên một phần ký ức!
Trong khoang xe chật hẹp, thiếu nữ đẩy anh ta dán vào cửa sổ xe, nhìn anh ta với vẻ trịch thượng.
“Quý Yến Xuyên, anh chính là một tên đàn ông cặn bã đáng bị băm vằm ra thành nghìn mảnh.”
Trong đầu anh ta bỗng chốc ngập tràn một lượng lớn ký ức, khiến anh ta bối rối ôm đầu quỳ xuống đất!
Mạnh Tuyết Nhi và nam sinh thấy vậy vội vàng chạy đến bên cạnh anh ta: “Yến Xuyên, anh bị sao vậy?!”
Đầu Quý Yến Xuyên đau như muốn nứt ra, cố gắng nhìn về phía Kiều Sở Sở cách đó không xa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận