Chương 556

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 556

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hứa Tắc Ngôn nhìn cô, đôi mắt khẽ chớp, nhẹ nhàng vén tóc buông xõa trên trán cô ra
“Như vậy anh có thể gặp được em mỗi ngày.”
Trong lòng Lâm Diệu Diệu ấm áp, nhưng không biết nên nói gì mới tốt.
Giống như quay về kỳ nghỉ hè hơn hai năm trước, tiếp tục ở cùng một chỗ với Hứa Tắc Ngôn, an tĩnh còn ấm áp, giống như bọn họ chưa từng tách ra.
“Mệt mỏi sao?” Hứa Tắc Ngôn thấy cô không nói lời nào, trực tiếp để đầu cô dựa vào vai mình “Ngủ đi.”
Khi Lâm Diệu Diệu về nước, đã là mùa xuân.
Dưới lầu nhà Hứa Tắc Ngôn cây hòe đã nở đầy hoa, như tuyết như ngọc, từng kho”m, nhẹ nhàng dập dờn ở tɾong gió nhẹ.
Cô đã dành hai ngày để dọn dẹp cửa hàng thật kỹ lưỡng, và khi những nguyên liệu cô mua lần lượt được chuyển đến, cô bắt đầu làm thử sản phẩm mới.
Cô thử làm sản phẩm mới đầu tiên, thanh socola giòn màu cam và hạnh nhân.
Bên tɾong thanh socola là socola đen nguyên chất hòa quyện với nhân hạt phỉ hạnh nhân caramen, thêm chút Cointreau để tăng thêm hươռg vị, kẹo vỏ cam và vụn hạnh nhân được bọc bởi lớp vỏ socola sữa.
Sau khi làm xong nó mỏng và dài, có dạng dải, hình dạng hơi giống món kem giòn từng ăn khi nhỏ.
Cô cắn một miếng, ngoài giòn tɾong mềm dẻo, hươռg thơ๓ tràn ngập tɾong khoang miệng.
Khi cô cảm thấy vô cùng hài lòng, chuông cửa bất ngờ vang lên.
Lâm Diệu Diệu cầm que socola mở cửa, nghĩ thầm chẳng lẽ là chuyển phát tới sao?
Đợi đẩy cửa ra, người cô mong nhớ ngày đêm đứng ở bên ngoài, cao lớn tuấn tú.
“Anh trai, sao anh lại tới đây?”
“Anh tới tìm em.” Tần Mặc Thâm trả lời lời ít mà ý nhiềụ
Đây mới là ngày thứ tư cô trở về, tuy cô đã nói với mọi người một lần, nhưng cô không ngờ tới Tần Mặc Thâm sẽ tới thành phố Giang tìm cô nhanh như vậy.
Nhưng mà nơi này từng là nhà của ông ngoại anh ta, anh ta biết địa chỉ cũng không kỳ lạ gì.
Bên ngoài căn phòng này, cũng là nơi năm đó bọn họ gặp nhau lần đầu tiên.
Tần Mặc Thâm trực tiếp ôm lấy e0 cô vào nhà, tay phải đóng cánh cửa phía sau, ánh mắt nhìn que socola tɾong tay cô.
Đã lâu không gặp, đương nhiên là cận tình tình khiếp.
Gương mặt của cô hơi nóng lên, đưa que socola tới bên miệng anh ta.
“Anh trai muốn ăn không?”
Đôi mắt của Tần Mặc Thâm tối sầm lại, không ngậm chặt hết toàn bộ, chỉ cắn một miếng nhỏ.
“Mùi vị không tệ.” Anh ta gật đầu, ngậm chặt nửa đoạn còn lại lần nữa, đầu lưỡi không lưu tâm lướt qua ngón tay của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận