Chương 557

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 557

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nổi Giận
Sắc mặt Kiều Sở Sở tối sầm lại: “Dừng xe.”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “? Chị ơi?”
Kiều Sở Sở cao giọng nói: “Dừng xe!!!”
Tài xế vội vàng phanh gấp.
Kiều Sở Sở đi thẳng xuống xe, không hề quay đầu lại.
Lâu Nguyệt Tuyệt hoảng hốt, xuống xe đuổi theo cô: “Chị ơi! Chị ơi chị chờ đã!”
Những vệ sĩ khác cảm thấy khó hiểu, cũng xuống xe theo, đứng dàn thành một hàng ở bên đường.
Kiều Sở Sở càng đi càng nhanh.
Lâu Nguyệt Tuyệt đuổi theo: “Chị ơi…”
Cô đẩy cậu bé vào lòng vệ sĩ: “Cút!!!”
Vẻ mặt Lâu Nguyệt Tuyệt tái nhợt, nghe thấy cô quát cả người không khỏi run lên, sợ hãi nhìn cô.
Tay cậu bé nắm chặt điện thoại, đúng lúc đối diện với gương mặt của Kiều Sở Sở.
Cô đứng dưới đèn xe, cả người như được nhuốm một tầng ánh sáng vàng kim, như thể sắp vỡ vụn: “Tôi tưởng rằng mấy người đều thật lòng đối xử tốt với tôi! Kết quả là mấy người đều đang lợi dụng tôi!!”
Cả người Lâu Nguyệt Tuyệt mềm nhũn, được vệ sĩ đỡ lấy, sợ hãi cắn môi dưới.
Mọi người trong cuộc gọi video cũng bắt đầu hoảng sợ.
Lâu Thính Tứ vội vàng giải thích: “Cô Kiều, con trai tôi nghe lời tôi nên mới làm vậy, để tôi giải thích cho cô nghe, là do tôi không cho nó nói!”
Lâu Nguyệt Tuyệt như thể túm được cọng rơm cứu mạng vậy, vội vàng giơ điện thoại lên, nhắm chuẩn Kiều Sở Sở: “Đúng thế, cha, cha mau giải thích giúp con đi! Đừng để chị Sở Sở giận con!”
Lâu Nguyệt Tuyệt vừa giơ tay lên như vậy, tất cả mọi người trong cuộc gọi video đều có thể nhìn rõ dáng vẻ hiện giờ của Kiều Sở Sở.
Hai mắt cô ngấn lệ, thất vọng nhìn chằm chằm vào camera.
Như thể đang nhìn kẻ thù vậy.
Trái tim của bọn họ bỗng chốc bị hẫng một nhịp!
Trái tim Lâu Thính Tứ đau nhức nghèn nghẹn, giải thích rõ ràng có đầu có cuối: “Khi bọn tôi quen biết cô, tôi đã nghe được tiếng lòng của cô rồi, nhưng bởi vì có liên quan đến sự sống chết của hai cha con tôi, vậy nên bọn tôi không định nói ra.”
“Xin lỗi.”
“Chỉ vì tôi ích kỷ, cũng muốn tự bảo vệ mình, vậy nên mới không muốn nói cho cô biết.”
“Xin lỗi cô, cô Kiều, thật sự xin lỗi…”
Kiều Sở Sở không nói gì.
Nước mắt cô như hai hạt châu lăn dài xuống má: “Vậy anh tôi thì sao? Tại sao anh tôi lại không nói?”
Sắc mặt người nhà họ Bùi lập tức thay đổi, há miệng, nhưng lại không nói ra được một lời nào.
Kiều Sở Sở thấy bọn họ im lặng không nói gì, khó chịu đến mức không thở nổi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Từ đầu đến cuối, mấy người đều biết hết cốt truyện, biết được vì cứu mấy người mà tôi chết hết lần này đến lần khác!!”
Cô nhìn về phía camera: “Bùi Phong Lộng, anh biết ngạt thở là cảm giác như thế nào không?!”
“Khi đó em dốc hết sức mình, em muốn anh sống lại, em muốn gặp lại anh một lần nữa, em muốn cả nhà họ Bùi chúng ta đoàn tụ với nhau, nên đã cố gắng vượt qua!!!”
Vành mắt Bùi Phong Lộng ửng đỏ: “Sở Sở…”
“Còn cả Lâm Thanh nữa!”
Cơ thể Lâm Thanh không khỏi run lên khi bị điểm mặt chỉ tên.
Kiều Sở Sở ở trong màn hình như thể đã phải chịu đựng sự tủi thân oan ức vô cùng lớn, nước mắt lăn dài trên mặt: “Lần đó chị bị người ta bắt cóc, em biết chị sẽ phải chịu khổ, em không muốn chị phải chịu nỗi khổ đó, vậy nên em sẵn sàng xả thân cứu chị, kết quả là em bị cha chị bắn trúng vai, bắn trúng trán!”
“Em chết một lần rồi vẫn tiếp tục bảo vệ chị!”
“Chị thử nói cho em biết, trên thế giới này liệu có mấy người có thể làm được như vậy, dù biết trước sẽ có nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vẫn cứu bằng được một người không có chút quan hệ huyết thống gì với mình!”
Vành mắt Lâm Thanh đỏ bừng, áy náy tự trách rơi nước mắt: “Chị xin lỗi…”
Kiều Sở Sở không thể hiểu nổi, vừa khóc vừa nói: “Tôi làm nhiều điều như vậy cho mấy người, mà lại không thể đổi lại một câu thật lòng sao?! Mấy người nói với tôi ngay từ đầu thì tôi có thể xảy ra chuyện gì được chứ?!”
“Hay mấy người cảm thấy tôi có thể sống lại, vậy nên tôi bị gì cũng chẳng sao cả?!”
Càng nói, cô càng không thể nào chấp nhận được: “Con người tôi nếu như kết bạn, thì sẽ đối xử hết lòng với bạn bè mình. Tôi không suy nghĩ sâu xa như mấy người, không thông minh như mấy người, nhưng tôi đã nghĩ rằng sự chân thành của mình có thể đổi lấy sự chân thành!”
“Thậm chí, tôi còn rất ngây thơ cho rằng, mấy người thật lòng yêu quý con người tôi.”
Kiều Sở Sở buồn cười lắc đầu: “Tôi sai rồi, mấy người đối xử tốt với tôi như vậy chỉ bởi vì bản năng sinh tồn mà thôi!”
Sắc mặt Lâu Nguyệt Tuyệt lập tức thay đổi, cậu bé đồng thanh nói cùng với mọi người trong cuộc gọi video: “Không phải đâu! Mọi người đều đối xử thật lòng với chị/em/cô!!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận