Chương 557

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 557

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Diệu Diệu lập tức cảm nhận được một dòng đïện truyền từ đầu ngón tay ra toàn thân, cảm giác run rẩy mãnh liệt tràn ra trái tim.
Tần Mặc Thâm lại cúi đầu, thấy đầu ngón tay của cô còn dính socola hòa tan, lần này anh ta trực tiếp liếm lên.
“Anh trai…”
Lâm Diệu Diệu cảm thấy vòng e0 bủn rủn, bị anh ta đẩy lên bàn inox ở giữa gian phòng.
Hai tay của cô vịn chặt mép bàn, mới miễn cưỡng đứng thẳng, nhìn anh ta trước mặt đang liếm socola trên đầu ngón tay cô.
Anh ta rấtnghiêm túc, liếm láp từng ngón, đầu lưỡi trượt qua trượt lại, câu đến trái tim cô đập rộn lên, cả người đều đang run rẩy.
Cô không nhịn được khép hai ͼhân vào, cảm thấy có dòng nước ấm áp trào từ tɾong cơ thể ra.
Hơn hai năm, cơ thể của cô vẫn nhạy cảm như vậy.
“Anh trai, đừng như vậy…” Cô nhỏ giọng nói.
“Đừng như nào?” Giọng nói của anh ta trầm thấp từ tính, giống như âm rung của đàn violin.
Anh ta ngậm lấy ngón tay của cô liếm mút, lại nâng mắt nhìn về phía cô “Như vậy sao?”
Một lát sau lại bắt đầu tiếp tục liếm ngón tay của cô, từ đầu ngón tay liếm tới khe hở ngón tay
“Hay là như thế này?”
Đầu lưỡi mềm mại của anh ta liế láp ở khe hở hai ngón tay, liếm đến ướt đẫm, nổi lên chút ngứa ngáy.
Lâm Diệu Diệu nhẹ nhàng thở dốc, tɾong đôi mắt nhìn về phía anh ta tràn ra hơi nước mênh mông.
“Ừm… Đừng như vậy…” Anh ta liếm láp như vậy, giống như gãi không đúng chỗ ngứa, khiến cô càng thêm kho” nhịn.
Tần Mặc Thâm nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của cô, cuối cùng không kìm nén được.
Anh ta ôm cô lên, trực tiếp để cô ngồi trên bàn, mình thì chen vào giữa hai ͼhân cô.
Lâm Diệu Diệu mặc một bộ đồng phụcruy băng màu xanh lam được mang về từ Pháp, có màu trắng, chỉ có đường viền cổ áo được trang trí bằng màu xanh đậm, rấttrang trọng.
Anh ta cúi đầu đánh giá toàn thân cô, rõ ràng là cô mặc ngay ngắn chỉnh tề, nhưng càng khiến người ta có du͙c vọng khinh nhờn.
“Nhớ anh không?” Anh ta cúi đầu hôn môi cô.
Cô nếm được vị socola nồng đậm tɾong môi anh ta, không khỏi rên ɾỉ ra tiếng.
“Nhớ.”

Tần Mặc Thâm cầm lấy que socola trên bàn đút cho cô, cô ngậm một nửa sau đó anh ta lập tức hôn lên.
Anh ta ngậm chặt đầu khác của que socola, chậm rãi hôn đến môi cô, hạt hạnh nhân bị cắn nát giòn vang tuôn ra giữa môi bọn họ, từng tiếng vô cùng rõ ràng.
Đợi môi hai người dán sát bên nhau, ánh mắt bọn họ giao nhau dịu dàng kiều diễm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận