Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô muốn gõ cửa, nhưng tɾong lòng lại cảm thấy có chút bất an. Lúc trước ở tɾong phòng ßếp, hai người vụng trộm thân mật bị tiếng chuông báo thức của đïện thoại cắt ngang, hai ngày nay cả hai liền không có tiếp xúc với nhau, thậm chí còn nói chuyện rấtít, khôi phụclại hình thức ở chung giống như trước kia.Trong lòng Nhan Thiến có chút mất mát, nhưng mà sau khi nghĩ lại, nếu mối quan hệ ngoài tầm kiểm soát có thể trở lại đúng quỹ đạo cũng tốt. Dù sao hai người cũng là cha con ruột thịt thân thiết nhất, vốn không nên làm những việc như vậy.
Nhẹ nhàng gõ cửa, Nhan Thiến hít một hơi thật sâu và yên lặng chờ đợi.
“Có chuyện gì?”
Giọng nói lạnh lùng của ba ba xuyên qua cánh cửa, có chút rầu rĩ và phiền muộn.
“Ba, con có thể đi vào tɾong hay không?” Nhan Thiến cao giọng hỏi.
Thư phòng yên tĩnh một lúc, sau đó “cạch” một tiếng, cửa được mở ra từ bên tɾong. Nhan Tê Trì đứng bên cạn♄ cửa với vẻ mặt bình tĩnh, từ trên cao nhìn xuống, hỏi cô
“Sao vậy?”
Nhan Thiến lo lắng nuốt nước bọt, trả lời
“Con muốn mượn bút và mực của ba một lúc để viết chữ.”
Nhan Tê Trì không có lập tức đồng ý, mà đứng yên tại chỗ, an tĩnh nhìn cô, tɾong ánh mắt sâu thẳm kia thực chất là đang có ý gì? Nhan Thiến bị nhìn đến mức không dám ngẩng đầu lên, một lúc lâu sau , cô mới thấy người đàn ông lùi lại một bước tránh ra, nói
“Vào đi.”
Nhan Thiến âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng lướt qua người ba ba đi vào.
Nhan Tê Trì đứng sau lưng cô đóng cánh cửa phòng lại.
“Cạch” một tiếng, cửa bị khoá trái từ bên tɾong.
Nghe tiếng cửa phòng bị khóa, dây thần kinh của Nhan Thiến lập tức trở nên căng thẳng, tim cũng đập nhanh hơn, thình thịch thình thịch.
“Đồ ở ngăn tủ bên kia, con tự đến lấy đi.”
Nhan Tê Trì nói rồi quay trở lại chiếc ghế sô pha đơn, nơi mà ông vừa đọc tài liệụ
“Vâng.”
Nhan Thiến hít một hơi thật sâu và di chuyển nhẹ nhàng nhất có thể, sau khi lấy bút, mực, giấy và nghiên mực ra, cô đi đến bồn rửa tay kế bên để lấy nước sach và bắt đầu mài mực.
Thư pháp của cô là do ông nội dạy, từ khi còn nhỏ đã luyện tập, nét chữ của cô cũng không tệ lắm. Nghe ông nội nói, chữ của ba ba viết còn đẹp hơn, có phong thái của riêng bản thân ông, nhưng mà Nhan Thiến chưa bao giờ nhìn thấy ba ba cô viết chữ.
Không biết từ lúc nào, Nhan Tê Trì đã đi đến phía sau lưng cô, kiên nhẫn nhìn cô mài mực, hỏi
“Con muốn viết chữ gì?”
Thanh âm của ba ba quá gần, khiến Nhan Thiến đột nhiên bị dọa nhảy dựng lên, tay run lên, thỏi mực liền rơi xuống nghiên mực.
Cơ thể người đàn ông sát lại gần cô thêm một chút, bàn tay từ phía sau vươn ra cầm lấy thỏi mực, chậm rãi mài.
Tư thế như vậy, giống như là đang ôm Nhan Thiến vào tɾong ngực, làm cho cô nhịn không được mà mặt đỏ tim đập nhanh hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận