Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy là do con chó của cháu chạy xuống đường, con gái bác vì cứu nó, Bá Vân vì cứu con cháu bác nên mới bị xe tông. Nói cách khác,” Mẹ Kiều Đình đột ngột thẳng lưng, lạnh lùng nói: “Cháu chính là nguyên nhân sự việc?”
Từ Sâm Gia bị mẹ Kiều Đình làm cho sợ hãi.
“Dạ, cháu…”
“Tại sao cháu không quản lý tốt chó của cháu?” Mẹ Kiều Đình tức giận nói: “Cháu làm một thanh niên đầy triển vọng bây giờ phải nằm trên giường, chân bị gãy, cháu muốn bồi thường như thế nào? Hả? Cháu nói đi! Trả lời cô! Chết tiệt, ba mẹ cháu đâu? Tôi muốn biết cha mẹ nào dạy ra con như vậy? Không quan tâm tới vật nuôi, làm con gái tôi và Bá Vân bị tai nạn!”
Từ Sâm Gia bị mẹ Kiều Đình hỏi liên tù tì, sợ đến nỗi chóng mặt.
Bá Vân nằm trong chăn bông thầm đưa ngón cái lên.
Bác gái làm tốt lắm, không uổng công bình thường cháu giúp bác bưng đồ.
Mẹ Nguỵ ở bên cạnh nghe thấy mẹ Kiều Đình nói thế cũng trở nên tức giận.
“Hoá ra do con chó nhà cháu làm con tôi bị thương?” Mẹ Nguỵ tức giận nói.
Ba Ngụy nghĩ thầm —- chẳng phải lúc nãy Kiều Đình đã nói rồi sao? Vì cứu con chó của bạn học nên mới chạy ra đường lớn, chắc là vợ ông không nghĩ đến trường hợp này.
Hèn chi vừa rồi vợ ông không có ngạc nhiên gì, còn kêu ông đi gọi bạn học đó vào, nếu là bình thường, bà ấy đã sớm tức giận rồi.
Lúc ấy do Từ Sâm Gia tập trung nhìn Kiều Đình và Bá Vân thân thiết, trong lòng thấy hụt hẫng, mới không để ý dây xích chó đã tụt khỏi tay lúc nào, con chó mới có cơ hội chạy ra đường lớn.
Lúc cậu nhìn thấy Kiều Đình đột ngột xông tới ôm chó mới ý thức được sự việc, theo sau là Bá Vân, đến khi Bá Vân bị xe tông mới hoàn toàn biết rõ chuyện gì đã xảy ra.
Cậu cực kỳ hối hận.
Không phải hối hận vì làm tụt mất dây xích chó, mà vì phản ứng của mình không nhanh nhạy, anh hùng cứu mỹ nhân không phải cậu, người nằm trên giường bệnh cũng không phải, nếu không thì bây giờ sự chú ý của Kiều Đình sẽ chỉ trên người cậu, chứ không phải Nguỵ Bá Vân giả dối kia.
Tức chết đi được!
Hiện tại lại bị mẹ Kiều Đình chất vấn liên tục, cậu chỉ có thể tự nhủ mình đen đủi.
“Tôi sẽ thanh toán tất cả chi phí y tế.” Một giọng nói trầm và mạnh mẽ truyền tới từ cửa.
Mọi người không hẹn mà gặp đều quay lại nhìn, ở cửa xuất hiện một người mặc đồ vest, tóc tai chải chuốt, mắt có đeo cặp kính gọng đen mỏng, diện mạo có chút giống Từ Sâm Gia, người đàn ông trung niên với đôi môi mỏng làm người khác cảm thấy khó gần bước vào phòng.
“Ba.” Từ Sâm Gia vừa thấy ba mình thì cúi đầu chào.
Thái độ này rất giống gà nhìn thấy rắn.
Ba Từ liếc con trai một cái, cầm lấy danh thϊếp đưa cho ba phụ huynh.
“Văn phòng luật, luật sư Từ Vĩ Hàng.” Ba Ngụy lẩm bẩm đọc chữ trên danh thϊếp.
Hoá ra là luật sư?!
Ba Ngụy mắng thầm trong lòng.
Mặc dù Từ Vĩ Hàng nói sẽ trả tất cả tiền viện phí, nhưng liên quan đến trách nhiệm, dựa vào cái lưỡi không xương của luật sư, cuối cùng phần thiệt thuộc về ai cũng chưa biết được. Nếu làm tốt, không chỉ con trai ông ta sẽ hoàn toàn vô tội, mà e rằng Kiều Đình và Bá Vân phải gánh lấy trách nhiệm này.
Thật là xui xẻo hết sức!

“Chỉ là trả tiền thuốc men thôi ư?” Mẹ Kiều Đình không quan tâm Từ Vĩ Hàng có phải thật luật sư hay không, Từ Sâm Gia sai thì phải chịu trách nhiệm: “Con trai anh không quản tốt chó để nó chạy ra đường lớn, hại con gái tôi và con trai chị ấy, nó phải chịu trách nhiệm vụ này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận