Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc trước mặt dù Sở Văn Chiêu đến nhà họ Nam ở rể nhưng lão gia cũng nghĩ cho chuyện đời sau của nhà họ Sở cho nên cũng không yêu cầu Nam Khôn phải theo họ Nam, về sau Sở Văn Chiêu và vợ cả của Nam Trọng xảy ra chuyện kia, lão gia đã sửa họ của Nam Khôn lại, nhưng trong nhà họ Nam trừ hắn ra, cho tới bây giờ những người khác không hề xem Nam Khôn như người nhà họ Nam.

Cho nên ý tứ chân chính của Nam Duệ là: tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về nhà họ Nam, chuyện thường tình thôi.

Nam Khôn nheo mắt, hàng lông mi dày rậm che đi tầm mắt sắc bén như đao của hắn, nhưng vẫn cực kì khiến cho người ta có cảm giác âm trầm nghiêm nghị.

Hắn nói: “Cậu cho rằng cầm tờ giấy có đóng dấu này là có thể uy hiếp được tôi sao? Tôi cho cậu biết, thật ra tư liệu của cậu vẫn chưa làm tới nơi tới chốn, hợp đồng chuyển nhượng 20% cổ phần của Hải Thiên đã chết trong tay tôi, hơn nữa trước khi cậu đến tôi đã cho người mang tài liệu này đến ủy ban thẩm tra pháp luật.”

Cho nên hiện giờ cho dù Nam Duệ có cầm chứng cứ Nam Khôn lén thu mua cổ phần Hải Thiên, sưu tập tư liệu Đoàn Quốc Hùng hối lộ quan chức cũng vô dụng, trong bàn cờ này Đoàn Quốc Hùng đã sớm thành con cờ bỏ mạng, hiện giờ có lôi lão ra cũng vô dụng.

Đôi đồng tử đang mỉm cười của Nam Duệ co lại, làm như rất kinh ngạc, nhưng chỉ trong nháy mắt hắn đã khôi phục lại vẻ bình thường, nói: “Biết ngay anh không dễ lừa vậy mà, cho nên tôi còn chuẩn bị thêm cái này, phỏng chừng cũng chưa đủ hết nhưng tôi cảm thấy thế là đủ rồi.”

Mở tài liệu ra, bên trong là tư liệu về thân phận của các thành viên đội Liệp Ưng gồm Mục Hàn, Phượng Tường, Hình Thiên, còn có cả Triển Du.

Nam Khôn khẽ nhíu mày, vẫn không mảy may để lộ cảm xúc, hắn nghĩ, Nam Duệ cầm tư liệu về thân phận của Triển Du đến uy hiếp hắn chứng tỏ hắn ta đã biết chuyện hắn cùng đội Liệp Ưng đang bí mật giăng bẫy Simon, cũng chứng minh hiện giờ Simon vẫn chưa biết thân phận thật của Triển Du.

“Thế nào, không nhiều hơn so với hiểu biết của anh chứ?” Nam Duệ uyển chuyển uy hiếp, “Hôm nay Mã Tam Gia ở thành phố G gọi điện đến nói Thanh Mộc đang nằm trong tay hắn, Simon đến thành phố G cho nên hiện giờ vẫn chưa biết.”

Nam Khôn nói thẳng: “Cậu đã đồng ý điều kiện gì của Simon?”

“Cũng giống điều kiện bác cả đã đồng ý.” Số vũ khí nhiều gấp ba lần hiện tại.

Nam Khôn không nói gì, hàng lông mi khẽ nhấc lên, ánh mắt sắc bén đảo qua, đôi mắt đen kịt sâu khôn cùng hiện lên một chút sát ý.

Nam Duệ bất thình lình bị hắn nhìn liếc, trong lòng run lên, thậm chí còn cảm thấy sởn gai óc, sắc mặt hắn ta tái đi: “Yên tâm, tôi sẽ không có tầm nhìn thiển cận giống bác cả, chỉ cần anh thoải mái một chút, giao công ty lại cho tôi, Simon sẽ không biết gì, tôi sẽ giúp Liệp Ưng moi hết mọi tin tức. Đến lúc đó mặc kệ là anh muốn bắt bọn Gamam hay là muốn cùng quân phản chính phủ đồng minh đi cướp ngân hàng đều không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ cần tiền thôi.”

“Cậu dựa vào cái gì mà chắc chắn tôi sẽ đồng ý điều kiện của cậu?” Giọng nói của Nam Khôn lạnh đến dọa người, “Giết cậu đối với tôi mà nói không khó, cho dù Simon có biết sự thật thì hiện tại lão cũng sẽ không trở mặt với tôi, cùng lắm thì đến lúc đó tôi đàm phán lại điều kiện với lão là được.”

Ý tứ trong lời nói của hắn là hắn sẽ giết Nam Duệ, sau đó phản bội Liệp Ưng hợp tác với Simon.

Nam Duệ biết rõ Nam Khôn cũng không phải không làm được loại chuyện này, dù sao liên quan đến lợi ích của hắn, tình yêu và đạo nghĩa so vơi tiền tài và quyền lực căn bản không thể sánh bằng, nhưng vẻ mặt hắn vẫn tỏ ra như đã đoán trước: “Anh sẽ không chọn cách trở thành kẻ địch của chính phủ.”

Nam Khôn không nói gì, cười cười, dường như đang cười nhạo hắn yếu thế, lại như đang cười nhạo hắn không biết tự lượng sức mình.

Nam Duệ tức giận trong lòng, thúc giục: “Đã suy nghĩ kĩ chưa?”

Nam Khôn nhướn mắt lên nhẹ nhàng nhìn hắn ta một cái, cầm bút lên kí xoạt xoạt vào hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.

Tương đối gọn gàng linh hoạt.

Nam Duệ không ngờ hắn lại phóng khoáng như thế, nhìn chữ kí rồng bay phượng múa trên hợp đồng mà ngẩn cả người.

Nam Khôn lạnh lùng nhìn hắn ta: “Thế nào? Sợ mắc bẫy sao?”

Nam Duệ hồi phục lại tinh thần, hừ lạnh một tiếng: “Đã đến nước này tôi còn gì phải sợ nữa?”

Đạt được mục đích, Nam Duệ cầm hợp đồng đứng dậy bỏ đi, bước chân vừa nhanh vừa nặng nề, dường như vô cùng không muốn ở trên địa bàn của Nam Khôn thêm nữa.

Triển Du từ căn phòng kế bên mở cửa đi ra, cảm khái nói: “Tôi thật sự không ngờ lại là hắn.”

Bình thường Nam Duệ thoạt nhìn tuy có chút khó gần nhưng cho tới bây giờ không hề gây sự, vô cùng an phận thủ thường, làm sao lại…

Bình luận (0)

Để lại bình luận