Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tay Hạnh Mính run rẩy: “Cho nên, sư phụ ngài vẫn luôn biết tất cả mọi chuyện. Ngài luôn biết con bị một con yêu quái quấn lấy?”

“Tiểu Hạnh, có một số việc, chớ nên biết nhiều mới tốt.”

Lộ Điệp đưa cho Nguyên Tuấn Sách xem một ít “Bộ phim hành động tình yêu”.

Thấy vẻ mặt không rõ nguyên do cậu anh, luôn nghi hoặc, hoặc nghiêm túc tìm tòi nghiên cứu xem rốt cuộc hai người trong video đang làm cái gì, Lộ Điệp ghé lên trên bàn, nín thở cười to.

Đương nhiên, Lộ Điệp chẳng dám cho anh xem những bộ quá lộ liễu hay kích thích, chẳng qua chỉ là một vài cảnh tiền diễn thường xuất hiện trong các bộ điện ảnh lãng mạn mà thôi. Hai người nhân vật chính tình cảm mãnh liệt rồi ấp ấp ôm ôm, cởi quần áo, hai chân gác lên bả vai, bắt chước động tác làm tình.

Sau khi biết Nguyên Tuấn Sách không biết cái gì là hôn môi, Lộ Điệp như mở ra một thế giới mới, cực kỳ hào hứng hố bạn thân.

“Bạn học Lộ, cái động tác trong video như thế này gọi là gì?”

“Cái gì?” Lộ Điệp nghẹn cười đến mức khuôn mặt đỏ bừng.

“Nam nữ môi dán môi gọi là hôn môi, vậy cái này gọi là gì?”

“Ý cậu là làm tình?”

Nguyên Tuấn Sách tập trung tinh thần nhìn video trong di động của Lộ Điệp, không hề có chút cảm giác thẹn thùng như con người khi xem mấy động tác giao hợp nguyên thủy này. Trên gương mặt anh thậm chí còn không xuất hiện một chút cảm giác trốn tránh hay né tránh nào, chỉ giống như đang xem một quyển sách văn hoá, bổ sung kiến thức giúp anh trở thành, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý.

“Động tác làm tình giống như vậy, hình như tôi đã từng nhìn thấy.”

Lộ Điệp: “Cậu xem rồi!”

“Tôi từng xem rồi.” Nguyên Tuấn Sách hoàn toàn không quan tâm đến phản ứng kinh ngạc đến suýt nhảy dựng lên của Lộ Điệp, anh lấy cái di động mà mình mới chỉ dùng được một lần ra.

Hạnh Mính đã từng gửi cho anh một trang web, cô nói thứ này có thể dạy anh cách tự an ủi. Trong trang web đó có rất nhiều video, nhưng anh chỉ xem qua một lần, một lần đó kéo dài hết một buổi tối.

Trên trang web luôn nhảy ra một đống quảng cáo nhỏ: Cá cược bóng đá, vé số, hay mỹ nữ với cặp bưởi khủng lúc ẩn lúc hiện, lập loè với ánh đèn nê ông. Lần này đến phiên Lộ Điệp hổ thẹn.

Cô ấy xúy một tiếng, lấy lại di động của mình: “Đã xem thứ này rồi thì cậu còn giả vờ cái gì mà giả vờ. Mình còn tưởng cậu thật sự không biết làm tình là cái gì cơ.”

Lộ Điệp quay ngoắt đầu đi, trùng hợp đụng trúng lúc Hạnh Mính cũng xoay sang bên này. Lộ Điệp dùng tay nâng cằm, cười tủm tỉm nhìn cô, dùng ánh mắt truyền tín hiệu cho Hạnh Mính.

Hạnh Mính vừa cười một chút, đã bị Vu Tề bên cạnh vỗ vỗ lên cánh tay.

Lộ Điệp suy sụp, sắc mặt tối lại, lẩm bẩm một tiếng mắng tên Vu Tề phiền phức, rồi lại nằm sấp lên bàn, nhân lúc đang tiết tự học mà ngủ bù.

“Cậu đang yêu đương với Nguyên Tuấn Sách sao?” Vu Tề thấp giọng hỏi cô.

“Không có!” Hạnh Mính đè thấp giọng, cực lực phản bác.

Vẻ mặt Vu Tề rõ ràng là không tin: “Gần đây hai người các cậu cực kỳ thân thiết. Chỉ cần người nào hai mắt không mù đều phát hiện hai cậu có vấn đề. Hơn nữa mấy lớp bên cạnh đều đang truyền tai nhau, nghe nói mấy cô nàng thích chụp lén Nguyên Tuấn Sách lúc trước, giờ đều biến thành chụp lén cậu và Nguyên Tuấn Sách.”

“Sao bọn họ lại rảnh rỗi thế nhỉ?”

“Mình cũng muốn biết. Hơn nữa lúc ăn cơm trưa cậu cũng không ở trong lớp, có hai lần, nữ sinh lớp bên cạnh cầm que cay sang tìm cậu, định thỉnh giáo cách theo đuổi nam thần đấy.”

Nghe thấy cậu ta nhắc đến que cay, trong mắt Hạnh Mính chợt lóe qua tia vui vẻ, nhưng ánh sáng rất nhanh đã tắt ngúm.

“Chúng tớ không yêu đương, tớ cũng không có kinh nghiệm gì để dạy cho bạn ấy cả.”

“Nhưng quan hệ của các cậu, thật sự rất dễ dàng khiến người khác hiểu lầm đấy.” Vu Tề nghĩ đến Tần Nhạc Chí còn ở trong bệnh viện, liền đau lòng thay cậu ta.

Nếu tên nhóc này còn không mau xuất viện trở về, nói không chừng sẽ bị Nguyên Tuấn Sách đắc thủ trước.

Buổi tối tan học, Hạnh Mính cọ tới cọ lui, rề rà một lúc lâu, cô không muốn cùng về nhà với Nguyên Tuấn Sách cho nên cứ nấn ná mãi cho đến khi các bạn học đều đi hết rồi, cô mới đi về, lại phát hiện anh vẫn chờ ở cổng trường.

Khuôn mặt vốn đang bình tĩnh trong nháy mắt nhìn thấy cô liền toát ra sự vui sướng, khoé môi cong lên, mặt mày như trăng rằm, trong ánh mắt có tinh quang.

Không cần nghi ngờ, Nguyên Tuấn Sách cười rộ lên cực kỳ đẹp. So với nụ cười mỉm tiêu chuẩn cứng đờ lúc trước, nụ cười phút này như có linh hồn.

“Tôi biết ngay là bạn học Hạnh còn chưa về mà.”

Cảm giác áy náy thình lình xông ra, đánh phá phòng tuyến trong lòng Hạnh Mính: “Cậu cho rằng mình đi rồi mà vẫn còn đứng chờ ở chỗ này?”

“Không xác định, bởi vì trong trường học vẫn còn hương vị của bạn học Hạnh.”

Hạnh Mính tò mò hỏi: “Vậy nếu mình đi về trước rồi thì sao?”

“Bạn học Hạnh sẽ không đi, cậu sẽ không bỏ mặc một mình tôi đâu.”

Hạnh Mính muốn cười nhạo sự tự tin mù quáng này của anh, bởi vì cô thật sự rất không muốn về nhà cùng với anh, nhưng cô lại không cái lá gan đó.

Nguyên Tuấn Sách đi song song với cô, vai kề vai, lấy di động ra, hỏi: “Bạn học Hạnh có biết làm tình là cái gì không?”

Hạnh Mính cả kinh, liên tiếp lùi về phía sau ba bước, kinh hoàng chỉ chỉ anh: “Ai nói cho cậu biết!”

“Bạn học Lộ.” Anh mỉm nói cười vui vẻ rồi lại giơ điện thoại lên trước mặt cô: “Tôi nhìn qua cái trang web này, phát hiện cơ thể của những người phụ nữ trong video đều giống như cơ thể của bạn học Hạnh. Chỗ phía dưới kia đều rất bằng phẳng, vậy bạn học Hạnh cũng có cái động như bọn họ sao?”

Là cái động mà có thể cắm vào.

Nguyên Tuấn Sách tựa hồ biết nơi này không giống như dương vật của anh, nhưng rốt cuộc là làm tình với Hạnh Mính như thế nào thì anh vẫn không rõ, hình như chỉ cần cắm vào là được.

“Cậu điên rồi, cậu điên rồi, cậu điên rồi!” Hạnh Mính há to mồm, thở phì phò, sợ tới mức muốn khóc. Hạnh Mính càng kích động tiếng thở dốc càng lớn, hô hấp càng dồn dập: “Ai muốn làm tình với cậu! Không thể làm!”

Khẩu giao cho Nguyên Tuấn Sách đã là điểm mấu chốt của Hạnh Mính, cô vẫn luôn ỷ vào chuyện anh đơn thuần, không hiểu tình dục, cho nên căn bản không dạy anh những kiến thức hoàn chỉnh trên phương diện này.

“Vì sao không thể làm?” Nguyên Tuấn Sách nghi hoặc: “Chẳng lẽ phía dưới bạn học Hạnh không có cái động kia sao?”

“Đúng! Không có! Không có!” Hạnh Mính rống to, nước mắt sắp rơi xuống đột nhiên được cứu lại. Vì để cho lý do này thoạt nhìn càng có sức thuyết phục hơn, cô nghiêm trang khoanh cánh tay giải thích với anh.

“Cái động kia, khụ! Không phải mỗi người đều có, mình không có, cho nên không thể nào làm tình với cậu.”

Yêu quái dính người rất đơn thuần, tin ngay tắp lự, anh bỏ lại điện thoại vào trong túi, cười bỏ qua vấn đề này: “Thì ra là thế, không thể làm tình với bạn học Hạnh cũng không sao. Tôi vẫn rất thích bạn học Hạnh.”

Ai muốn cậu thích!

Huống hồ, Hạnh Mính không hề có ý định làm tình với một con yêu quái, chỉ mới tưởng tượng một chút, cô đã có thể cảm giác được da đầu tê dại, da gà da vịt thi nhau nổi lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận