Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“…Anh nói gì?”

Dịch Nhữ khó mà tin được những gì mình vừa nghe, nói cách khác, từ đầu Hạ Cảnh Chiêu đã vừa đóng vai “bạn trai” vừa giám sát từng hành vi cử chỉ của cô, trêu đùa cô như một tên hề.

“Vậy kịch bản mới của anh ấy là làm cho tôi vừa áy náy vừa cảm kích với anh, tưởng là mình đã thoát khỏi, sau đó bảo anh đưa tôi tới trước mặt anh ấy, để cảnh cáo tôi sao?”

Tạ Viễn Ninh ừ một tiếng.

“Cả chiếc vòng cổ lần đầu chúng ta gặp nhau cũng là do Hạ Cảnh Chiêu sắp xếp.”

Hóa ra, tất cả của tất cả đều là sự kiểm soát và lừa gạt của Hạ Cảnh Chiêu.

Trước khi cô bị coi là thú cưng, cô cũng đã nhảy vào miệng cọp.

Dịch Nhữ chợt cảm thấy cực kỳ buồn nôn, tính chiếm hữu không có lối thoát của Hạ Cảnh Chiêu như một chiếc lưới bủa vây khắp nơi, trói Dịch Nhữ lại.

Cô nhìn chiếc nhẫn trên tay, bỗng nhiên cảm thấy chướng mắt, cô lập tức tháo nó xuống rồi ném ra khỏi cửa sổ. Bọn họ đã rời xa thành phố, hai bên đường đều là cây cối, chiếc nhẫn lập tức biến mất trong cây cối.

Dịch Nhữ cúi đầu, tất cả những chuyện xảy ra với cô thật nực cười, tại sao Hạ Cảnh Chiêu và cô lại trở nên như thế?

Ai cũng có ý thức sinh tồn.

Đã tới lúc này, cô không còn cảm thấy mình nợ Hạ Cảnh Chiêu bất cứ điều gì nữa, cô chỉ cảm thấy anh giống như một con ác quỷ, thậm chí cảm thấy lúc trước mình chia tay với anh cũng là quyết định chính xác.

Cô cứ cúi đầu ngồi im lặng như thế một lúc lâu, đến khi bầu trời bên ngoài tối sầm đi. Tạ Viễn Ninh không hề quấy rầy cô.

Cuối cùng Dịch Nhữ cuộn người lại, khẽ nói, “Vậy sao anh lại muốn cứu tôi? sao tôi biết là anh không gạt tôi?”

Thật ra Tạ Viễn Ninh vẫn luôn nhìn vào cô gái đang buồn bã này, nghe thấy câu hỏi của cô, anh ta mấp máy vài lần, có gì đó đang nhảy nhót.

Cuối cùng anh ta cụp mắt, chỉ đơn giản quy kết thành lý do, “Chướng mắt thôi.”

Nửa tháng sau.

Singapore.

Dịch Nhữ được Tạ Viễn Ninh giúp đỡ, cô mở một cửa hàng bán hoa.

Cô chủ động chặn hết tất cả tin tức trong nước, cũng không giữ liên lạc với vài người thâ thiết, bao gồm Hạ Cảnh Chiêu bình thường lúc trước, cô chỉ cần sống cuộc sống hiện giờ cho tốt là được.

Bầu trời ở Singapore trong xanh, mọi thứ thật đẹp đẽ.

Ừ, mọi thứ thật đẹp đẽ.

Dịch Nhữ nhìn bầu trời rồi thất thần.

Dịch Nhữ biết tiếng Tây Ban Nha, đúng lúc, ở gần nhà cô có một công ty cần phiên dịch ngắn hạn, Dịch Nhữ nhận việc, Chỉ trong mười ngày ngắn ngủi, cô đã trả được cho Tạ Viễn Ninh một phần ba số tiền anh ta cho cô mượn.

Thỉnh thoảng Tạ Viễn Ninh cũng đến cửa hàng bán hoa để giúp cô chăm sóc hoa.

Tạ Viễn Ninh không che giấu tâm ý của mình, nhưng cũng không thể hiện trắng trợn, chỉ là ngày nào cũng gọi điện thoại cho Dịch Nhữ, xác nhận cô an toàn. Tạ Viễn Ninh làm việc ở một công ty luật quốc tế, nhà Dịch Nhữ thuê ở rất xa chỗ anh ta sống.

Tạ Viễn Ninh nhìn những đóa hoa khắp phòng và giàn trồng hoa, anh ta đứng dậy vươn vai.

Khi ngồi xuống, anh ta nhìn Dịch Nhữ im lặng, bèn chầm chậm kể một chuyện chuyện.

“Thật ra chúng ta đã từng gặp nhau.” Tạ Viễn Ninh nói, “Em còn nhớ thị trấn Tây Loan không?”

Đôi mắt của Dịch Nhữ chợt sáng lên, cô nở nụ cười, “Anh cũng là người của thị trấn Tây Loan hả?”

“Lúc trước môi tôi có chứng hở hàm ếch nên không thích ra đường, nhưng thường hay thường xuyên nhìn qua cửa sổ, thấy một cô bé mặc váy trắng ở tầng dưới không đi học, lại bán hoa hằng ngày ở bờ sông. Tôi hỏi ông nội, ông nội nói cha mẹ của cô bé đó không đối xử tốt với cô ấy, mẹ có bệnh tim, cha là con bạc, vì con gái xinh đẹp nên ngày nào cũng bắt con gái bán hoa ở ven đường.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận