Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuộc chiến ngầm và lời cảnh cáo
Bà Trình Mẫn ngồi trong phòng khách sang trọng của biệt thự Hoắc gia, tay run run cầm tập hồ sơ điều tra về Phỉ Y Hân. Những dòng chữ nhảy múa trước mắt bà: Gia cảnh bình thường, cha mẹ là công nhân viên chức về hưu, bản thân thông minh, sắc sảo, từng có nhiều “thành tích” trừng trị đồng nghiệp chơi xấu.
Trong mắt bà, đây là điển hình của loại phụ nữ “hồ ly tinh” tâm cơ, dùng nhan sắc và thủ đoạn để leo lên giường đại gia hòng đổi đời. Bà không thể chấp nhận một đứa con dâu như vậy bước chân vào cửa hào môn. Con trai bà, Hoắc Đông Thần, là người thừa kế duy nhất, là niềm tự hào của dòng họ, phải lấy một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối như Lan Nhược Tâm mới xứng đáng.
Bà nhấc điện thoại gọi lại cho Hoắc Đông Thần, quyết tâm phải làm cho ra lẽ.
“Đông Thần, mẹ nói nghiêm túc. Con bé đó không hợp với con đâu. Mẹ đã xem hồ sơ rồi, nó quá nguy hiểm, quá thủ đoạn. Con chỉ đang bị cái lạ lẫm nhất thời làm mờ mắt thôi.”
Hoắc Đông Thần đang ngồi trong phòng làm việc tại khách sạn, nhìn ra biển khơi xanh thẳm, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Hồ sơ? Bà cho người điều tra cô ấy?”
Cách xưng hô “bà” thay vì “mẹ” khiến tim Trình Mẫn thắt lại. Bà biết con trai đang rất giận. “Mẹ làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho con…”
“Tốt cho tôi? Hay tốt cho cái sĩ diện hão của bà và mấy bà bạn quý tộc rởm đời?” Hoắc Đông Thần cắt ngang, giọng điệu sắc bén như dao cạo. “Tôi nói cho bà biết, Phỉ Y Hân là giới hạn của tôi. Bà đụng vào cô ấy, đừng trách tôi vô tình.”
“Con… con dám…”
“Còn nữa,” Hoắc Đông Thần tiếp tục, giọng nói trở nên tàn nhẫn, “Tôi biết bà đang định làm mai mối cho Lan Nhược Tâm. Bảo cô ta tránh xa tôi ra. Nếu tôi thấy cô ta lởn vởn quanh tôi hoặc Y Hân một lần nữa, tôi sẽ khiến Lan gia biến mất khỏi bản đồ kinh tế thành phố này. Bà hiểu tính tôi mà, tôi nói được làm được.”
Trình Mẫn đánh rơi điện thoại. Bà biết con trai bà không nói đùa. Sự tàn nhẫn của nó trên thương trường ai cũng biết, và nó đối với gia đình cũng chưa bao giờ mặn mà tình cảm. Bà rùng mình, cảm giác bất lực len lỏi. Nhưng sự kiêu hãnh của một phu nhân quyền quý không cho phép bà đầu hàng dễ dàng. Nếu không tác động được thằng con trời đánh, bà sẽ tác động vào con hồ ly tinh kia.
Trong khi đó, Hoắc Đông Thần quay trở lại phòng ngủ, thấy Phỉ Y Hân đang đứng chải tóc trước gương. Ánh nắng chiếu lên mái tóc đen nhánh của cô tạo thành một vầng hào quang tuyệt đẹp. Sự tức giận trong lòng hắn lập tức tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng hiếm thấy.
Hắn đi tới, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ thơm ngát: “Tiểu Hân, dù có chuyện gì xảy ra, em cũng phải tin anh. Anh sẽ bảo vệ em.”
Phỉ Y Hân ngạc nhiên trước sự nghiêm túc đột ngột của hắn, nhưng cô vẫn mỉm cười, xoay người lại vòng tay qua cổ hắn: “Em biết rồi. Mà ai dám bắt nạt em chứ? Em không phải dạng vừa đâu nha.”
Hoắc Đông Thần bật cười, hôn nhẹ lên môi cô: “Đúng vậy, vợ anh là sư tử hà đông mà.”
“Anh nói cái gì? Muốn chết hả?”
Tiếng cười đùa vui vẻ vang lên trong căn phòng, trái ngược hoàn toàn với những âm mưu toan tính đang nhen nhóm từ phía bên kia đại dương.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận