Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đó không phải cái ánh mắt thương hại Lý Mông mà đó là ánh mắt đồng cảm. Như thể bản thân cô cũng vậy.

Sau đó Lý Mông ở nhà tìm được một số bạn tiểu học, rồi nhắn tin qua lại với Ban Ấu An anh càng thêm khẳng định về suy nghĩ của mình:

Ban Ấu An có thể hiểu anh, cô có thể chấp nhận tất cả của anh.

Vì thế Lý Mông đã liều mạng nắm lấy cô, không muốn buông tay cô ra.

“Ừm.” Giọng Ban Ấu An nhẹ nhàng giống như ánh trắng mờ ảo kia, “Em đau lòng.”

“Lý Mông,” Ban Ấu An ôm chặt cổ anh, giọng nói không hề có chút do dự nói, “Anh đừng lo lắng, em tin tưởng anh.”

Hốc mắt Lý Mông nóng lên.

Ban Ấu An thật sự rất tốt, suốt đời này anh sẽ không bao giờ rời xa cô.

Nhà của Ban Ấu An nằm trong một khu dân cư nhỏ, sống ở tầng 7 trên cùng.

Ban Ấu An không còn giống như khi còn nhỏ bò đến tầng 7 mà không thở dốc gì. Bây giờ chỉ mới đến tầng 4 cô đã mệt, chờ tới tầng 7 chân cô đã mềm nhũn hết rồi.

Phía sau cô, Lý Mông mang theo hai con cá với một túi gạo mà vẫn rất bình thường.

“Vợ, anh cảm thấy em nên thường xuyên tập thể dục đi.” Lý Mông thấy mặt cô xám lại, nhịn không được cười.

Ban Ấu An lắc đầu, kiên quyết nói: “Không, em tuyệt đối không tập thể dục đâu.”

“Trên giường vận động thì cũng coi như là tập thể dục đấy.”

Ban Ấu An không có lời nào nói nổi: “Anh là tên lừa gạt, ba năm nay em có ốm được cân nào đâu chứ?”

Lý Mông híp híp đôi mắt lại: “Nóng vội quá sẽ không hiệu quá đâu vợ, em

kiên trì thì mới có hiệu quả.”

Ban Ấu An mặc kệ anh móc chìa khoá ra mở cửa, đối diện chính là phòng khách, bên trái phòng khách là phòng bếp.

“Mẹ.” Ban Ấu An hướng vào trong bếp kêu, “Con đưa bảo bối Tiểu Lý của mẹ về rồi đây.”

Mẹ Lý Mông – Trương Nguyệt nghe thấy tiếng kêu, từ trong phòng bếp thò người ra. Bà cũng thường xuyên tới nhà thông gia chơi với mẹ cô.

Trương Nguyệt nhìn bọn họ nói: “Tiểu An, Lý Mông, hai con về rồi.”

Ban Ấu An tiến lên ôm Trương Nguyệt: “Con rất nhớ mẹ nha.”

“Ừm.” Lý Mông lên tiếng.

Mẹ Lý Mông là người hiền lành và dịu dàng, bà có đôi mắt tròn tròn rất giống Lý Mông.

Thái độ của Lý Mông đối với mẹ còn tốt hơn cha nhưng vẫn là không mặn không nhạt. Trương Nguyệt đã sớm quen với tính tình này của anh, bà cười tủm tỉm nhìn về phía Ban Ấu An, nói: “Tiểu An hình như lại gầy đi rồi.”

Ban Ấu An nói: “Thật không ạ? Đều tại Lý Mông không cho con ăn thịt đó.”

Lý Mông nghe xong, ở một bên nhướng nhướng mày.

“Lát nữa mẹ sẽ dạy dỗ nó cho con.” Trương Nguyệt sờ sờ đầu cô, “Để đồ xuống rồi vào giúp mẹ con đi.”

“Vậy mẹ đi nghỉ ngơi đi.” Ban Ấu An dùng ánh mắt ra hiệu Lý Mông mang Trương Nguyệt đến phòng khách, còn mình vén tay áo đi vào phòng bếp.

Trịnh Uyển đang cắt rau, động tác vừa tàn nhẫn lại vừa nhanh.

Ban Ấu An không cần hỏi cũng hiểu, cô nói: “Mẹ, cha con lại chọc giận mẹ hả?”

“Không có ngày nào mà ông ấy không chọc mẹ.”

Trịnh Uyển tuổi càng lớn tính tình càng khó, Ban Bảo Minh khác với bà, ông không còn nói nhiều như xưa nữa lúc nào cũng im im.

Ban Ấu An hỏi Trịnh Uyển làm sao vậy.

Kỳ thật cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là Ban Bảo Minh nói hai câu không theo ý Trịnh Uyển nên từ chuyện nhỏ cãi thành chuyện lớn.

Tâm tư của mẹ cô rất nhạy cảm, Ban Ấu An biết mẹ cô không thích nói lý nên châm chước dùng từ nhỏ giọng mà an ủi bà.

Trịnh Uyển được cô an ủi vài câu, ngược lại là càng làm cho bà xúc động đến vành mắt đỏ lên.

“Cuộc sống này thật là không thú vị gì cả.” Trịnh Uyển lẩm bẩm.

Ban Ấu An không hé răng, ngoan ngoãn mà giúp bà rửa sạch rau.

Trịnh Uyển nìn không thành thạo rửa rau, có chút bất đắc dĩ: “Đã bao lớn rồi, rửa đồ mà còn chậm như vậy.”

“Chỉ cần nó sạch là được.” Ban Ấu An cười hì hì với bà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận