Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Trộm Dưới Giàn Hoa (Và Bí Mật Nửa Đêm)
Cảm giác đung đưa nhẹ nhàng kéo Điền Điềm ra khỏi giấc mơ . Cô lười biếng mở mắt, ánh nắng xuyên qua kẽ lá tử đằng, nhảy múa trên khuôn mặt cô . Cô vẫn còn nằm trên chiếc võng ngoài sân nhà Vi Dự . Và anh, anh đang ngồi trên chiếc ghế mây bên cạnh, không phải đẩy võng , mà là đang say sưa ngắm cô ngủ.
Ánh mắt anh, không còn vẻ ngượng ngùng thường thấy, mà là một sự chiêm ngưỡng trần trụi, nóng bỏng, như muốn lột trần cô ngay tại đây .
“Em dậy rồi à?” Giọng anh khàn đi.
“Anh nhìn trộm em.” Cô bĩu môi, nhưng giọng thì lười biếng và đầy khêu gợi.
“Em đẹp.” Anh nói, đơn giản.
Cô cười. “Em muốn chụp ảnh.”
Anh cầm máy ảnh lên . Cô không cần anh chỉ đạo. Cô nghiêng đầu , ngón tay hờ hững vuốt ve vành môi, ánh mắt mơ màng nhìn thẳng vào ống kính. Cô biết anh thích cô như thế nào.
“Em đứng lên đi,” cô vươn tay về phía anh . “Đỡ em.”
Vi Dự bước tới, đứng giữa hai chân đang buông thõng của cô . Anh nắm lấy eo cô, siết nhẹ. “Một, hai, ba…”
Anh dùng sức, nhấc bổng cô lên, áp sát vào lồng ngực mình .
“Oa!” Cô ôm chặt cổ anh. “Anh… dạo này có tập luyện phải không?” Hơi thở của cô phả vào cổ anh. “Cơ bắp… có vẻ rắn chắc hơn đấy.”
Bàn tay hư hỏng của cô không yên phận, cô luồn tay vào bên trong áo phông của anh, vuốt ve . “Cho em sờ một chút được không?”
“Điềm Điềm… đang ở… nhà ba mẹ…” Vi Dự thở dốc , cố gắng giữ lý trí, nhưng bàn tay cô đang lướt trên cơ bụng anh. Anh nắm vội lấy bàn tay cô.
“Chưa có gì đâu.” Anh lí nhí, tai đỏ bừng .
“Hừm, em không tin.” Cô thì thầm, rồi cắn nhẹ vào dái tai anh.
Vi Dự giật nảy mình. Anh liếc nhanh về phía cửa sổ lầu hai, chắc chắn Dì Chu đang theo dõi . Anh vội vàng kéo cô ra sau giàn hoa, đẩy cô vào bức tường đá mát lạnh, và cúi xuống.
“Em hư quá.” Anh gầm gừ.
Và anh hôn cô. Một nụ hôn trộm vội vàng nhưng sâu thẳm, lưỡi anh xâm chiếm khoang miệng cô như một kẻ cướp . Anh mút lấy môi cô, cắn nhẹ, nếm vị ngọt của trái cây họ vừa ăn. Anh phải kéo cô ra trước khi anh không thể kiểm soát được bản thân.
“Về thôi,” anh thở hổn hển, kéo tay cô.
Buổi tối, trước khi họ về, Dì Chu kéo Điền Điềm lại, dúi vào tay cô một phong bao lì xì đỏ thẫm, dày cộm .
“Ôi, con không…”
“Cầm lấy!” Dì Chu cười đầy ẩn ý . “Quà ra mắt. Lần sau về… phải có quà cho dì đấy nhé.”
Quà? Điền Điềm ngơ ngác, rồi bỗng hiểu ra. Mặt cô nóng bừng. Dì Chu đang nói đến… cháu nội.
Đêm đó, Điền Điềm ngủ ở nhà mình, Vi Dự ngủ ở nhà anh. Nhưng cô biết anh không ngủ.
Qua khe cửa sổ, cô vẫn thấy ánh đèn phòng vẽ của anh hắt ra . Anh lại thức đêm. Anh đang giấu cô điều gì đó, một bí mật mà anh dồn hết tâm huyết, một bí mật mà anh chỉ muốn dành cho riêng cô [1865, 1866]. Và sự bí ẩn đó… khiến anh trở nên quyến rũ chết người.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận