Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không sao đâu, anh sẽ giúp em, có việc gì cần giúp thì anh đều có thể làm, anh sẽ cùng em dần dần phát triển việc kinh doanh, sau này em trở thành phú bà chỉ cần bao nuôi anh là được.”
Khương Yển ngoài miệng trêu đùa là thế, nhưng trong lòng đã bắt đầu có cái nhìn mới về công việc chuyển phát nhanh của mình, anh cảm thấy mục tiêu cuộc sống của Trần Vũ Hàm rất chính chuẩn xác, đang cố gắng từng chút từng chút một, còn anh vẫn ở mãi trong trạm chuyển phát nhanh nhỏ cũng không tốt, anh phải chút gì đó để sau này có thể xứng đôi hơn với cô mới được.
Trong đầu anh lại lóe lên trò chơi mà anh và Trương Đình Phong cùng nhau làm trước đây, bây giờ đối phương chiếm một nửa công lao của anh rồi lấy tiền bán trò chơi để thành lập một công ty trò chơi, còn anh thì sao? Ngược lại, chuyện này thật sự khiến anh vừa tức vừa không cam tâm.
Khương Yển bình tĩnh lại, nói tạm biệt với Trần Vũ Hàm xong rồi xuống lầu, chuẩn bị tới trạm chuyển phát nhanh để làm việc, lúc rời đi liếc thấy Lý Mặc đang đóng gói hàng với Tiểu Đào.
Tiểu Đào tưởng Khương Yển đang nhìn cô ấy, còn nhe răng cười với anh rồi vẫy tay chào tạm biệt anh một cách quen thuộc.
Mọi thứ dường như trở lại bình thường như ban đầu.
Không có Khương Yển làm ồn bên cạnh, Trần Vũ Hàm lại đắm chìm trong trạng thái làm việc, luôn cảm thấy hiệu suất làm việc cao hơn rất nhiều, có lẽ cũng vì muốn sớm hoàn thành công việc để buổi tối có thể dành ra chút thời gian bồi dưỡng tình cảm với Khương Yển, cho nên mới ra sức làm việc như vậy.
Trần Vũ Hàm ở lì trong phòng sửa ảnh đến gần bốn giờ chiều, mới kéo chiếc vali nhỏ từ phòng thay đồ về phòng mình, đi được nửa đường, cô dựa vào tầng hai nói vọng xuống: “Tiểu Đào, lần trước còn một đợt hàng mới để ở dưới đó vẫn chưa mở ra đúng không? Em mở ra rồi đưa lên cho chị để lát nữa chị chụp vài tấm hình.”
“Vâng ạ, à đúng rồi, chị Vũ Hàm, hôm nay em thấy tin nhắn giám đốc Thương gửi đến, nói là tặng kèm một món đồ chơi dùng trải nghiệm, hy vọng chị có thời gian xem xét đánh giá, đánh giá này sẽ được trả phí, giám đốc Thương nói sẽ tìm anh nói chuyện cụ thể sau.”
“Đồ chơi?” Trần Vũ Hàm hơi ngẩn ra, từ trước tới giờ cô chưa từng nhận mấy thứ đồ tình thú gì đó, lần này đột nhiên lại gửi cho cô là có ý gì? Vả lại, gậy thịt lớn của Khương Yển còn không đủ cho cô dùng hay sao!
Cô xua tay, sau đó trở về phòng lấy ra toàn bộ quần áo thử chụp hôm qua rồi thu dọn lại cho vào va li.
Trần Vũ Hàm lại dọn dẹp lại, ném bộ đồng phục thủy thủ đã mặc tối hôm qua vào giỏ đựng quần áo bẩn, sau khi để lại chiếc váy ngủ xuyên thấu màu đen trên giường rồi lại nhét toàn bộ số đồ lót còn lại vào túi xách về.
Tối hôm qua Khương Yển hình như rất muốn cô mặc chiếc váy xuyên thấu kia một lần, kết quả cô lại ngủ quên mất, sau đó hôm nay thức dậy lại vội vàng trả phòng rời đi, cô liền nghĩ đợi buổi tối sẽ mặc cho anh xem rồi sẽ mang đi giặt chung với bộ đồ thủy thủ kia.
Dù sao thì những mẫu quần áo khác cũng sẽ không dùng lại nữa, vì thế chúng có thể được treo trong phòng thay đồ, đợi sau này kiểm kê lại thì có thể giặt sạch rồi bán ra với giá chiết khấu.
Trần Vũ Hàm rời đi rồi quay trở lại phòng chụp ảnh, lúc Tiểu Đào mang lên tầng hai mấy mẫu đồ mới có cầm theo chiếc hộp đựng món đồ chơi nhỏ thì cả hai người đều không phát hiện ra Lý Mặc cũng đang nhẹ nhàng theo sau, chỉ là anh ta nghiêng người lách vào phòng của Trần Vũ Hàm.
Cô tiện tay đóng cửa lại, nhưng do lúc đó trên tay cô cầm quá nhiều đồ nên quên rút chìa khóa cắm trên cửa ra.
Lý Mặc vốn dĩ chỉ muốn lên tầng hai nhìn trộm Trần Vũ Hàm một cái, anh ta cảm thấy cô xinh đẹp hơn Tiểu Đào rất nhiều, hơn nữa một bà chủ kinh doanh đồ lót chắc hẳn cũng rất lẳиɠ ɭơ……

Bình luận (0)

Để lại bình luận