Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“RẦM!!!”

Tiếng xa chạm ing tai và chát chúa. Hiểu Lan Yên giật nảy mình quay sang. Cảnh tượng trước mắt bất ngờ tới mức mang cô hóa thành đá, kia là xe của Vương Hàn mà? Tại sao lại méo mó kinh dị thế kia? Làm sao lại đâm vào xe khác? Làm sao có thể?…

Thực tế trước mắt đã quá rõ ràng, hắn có phải là cố gắng bảo vệ cho cô hay không? Nếu như vậy, tất cả là do cô, đều là lỗi tại cô mà. Hiểu Lan Yên vẫn đứng đó, cả người run lên bần bật, thậm chí còn không có dũng khí để bước tới xác nhận xem người trong xe có phải hắn hay không. Nhưng sự thật phũ phàng, Vương Hàn đầu đầy máu, được người ta kéo ra đưa vào xe cứu thương, rất nhanh biến mất trên đường tới bệnh viện.

Hiểu Lan Yên nhìn trân trân vào đống đổ nát, lại nhìn xuống hộp bánh mình đang cầm trên tay. Phải rồi, bánh là cô mua cho hắn ăn, hắn còn chưa ăn làm sao cô có thể bỏ cuộc. Cô đưa mắt nhìn con đường phía trước, bệnh viện, đúng rồi, cô phải tới bệnh viện.

Tâm trí rối loạn, Hiểu Lan Yên cứ như vậy mà chạy thục mạng tới bệnh viện thành phố, xe cũng không thèm thuê. Cô vốn bé nhỏ yếu ớt, thế nhưng trong tình huống này lại như có sức mạnh diệu kì, chạy không biết mệt, một lèo tới hành lang bệnh viện. Vừa tới nơi, lại tiếp tục tìm lễ tân hỏi phòng bệnh của Vương Hàn, nghe được đáp án lại một lèo chạy lên tầng hai. Cô không biết mình đã chạy trong bao lâu, chỉ biết rằng, khi cô tới bệnh viện, hắn đã được cấp cứu xong rồi, hiện nằm ở phòng hồi sức. Người của Vương Hàn đã đến từ khi nào, trong đó còn có cả bác Trần, vừa thấy cô liền lập tức mở cửa mời cô vào.

Phòng Vip bệnh viện điều hòa mát lạnh, nhưng Hiểu Lan Yên vừa chạy mồ hôi vã ra, bước vào phòng cảm tưởng lạnh như nhà xác vậy. Cô kịch liệt lắc đầu, muốn xua đuổi ngay cái suy nghĩ đáng sợ kia ra khỏi tâm trí. Lúc chạy thì sung sức, nhưng tới khi dừng lại mới thấy hai chân mình nhũn ra. Hiểu Lan Yên đau mỏi khụy xuống, thở dốc liên tục.

Vương Hàn nằm đó, hai mắt khép hờ, vải băng trắng quanh đầu. Hiểu Lan Yên trong lòng vô cùng sợ hãi, cắn chặt môi dưới, lê tới giường bệnh. Muốn mở miệng gọi tên hắn, nhưng cổ họng lại khô khốc mà trở nên vô lực. Hắn làm ơn đừng ngủ như thế mà, cô sợ lắm… Nếu… Nếu hắn không thể mở mắt nữa, làm sao cô có thể chịu đựng nổi? Hiểu Lan Yên lấy hết sức bình sinh, cuối cùng thốt ra được mấy chữ:

– Cậu chủ, dậy đi…

Nghĩ nghĩ, lại nói tiếp:

– Lỗi tại tôi… Cậu chủ…

– Cậu đừng ngủ nữa…

– Từ giờ tôi sẽ không dám lấy lương nữa đâu mà…

– Tôi có thể làm ô sin cho cậu cả đời cũng được…

– Cậu chủ ơi… tôi… tôi…

Hai chữ “yêu cậu” chỉ dám thốt ra khe khẽ, đầy ngập ngừng xấu hổ, nhưng lại vừa vặn trôi vào lỗ tai cái con người cao ngạo đang nằm trên giường bệnh kia. Vương Hàn từ từ mở mắt, nhìn thấy con nhóc đang gục bên sườn, miệng còn không ngừng lải nhải hối lỗi. Hắn bật cười, chỉ là xây xát nhỏ, mạng hắn lớn sao đã chết được. Nhưng cũng thật tốt, vì có vụ tai nạn này mà hắn mới có thể nghe được điều mình muốn nghe suốt bao lâu nay.

Vương Hàn yêu thương đưa tay vuốt mái tóc mềm mại của cô, nhưng miệng lại nổi lên hứng trêu chọc, thích thú nói:

– Yêu ai? Nói lại xem nào.

Hiểu Lan Yên giật mình, ngẩng đầu lên thấy hắn đang mở mắt nhìn mình, còn tràn ngập ý cười đùa nữa. Vương Hàn! Vương Hàn bằng xương bằng thịt! Hắn chưa chết, thật sự chưa chết! Lẽ ra vui mừng phải cười lớn, nhưng nhìn thấy ánh mắt hắn, không hiểu sao cô lại thấy tủi thân mà long lanh khóe mắt. Rồi từ từ nước mắt liên tục nối nhau lăn dài trên má.

– Vì sao? Vì sao cứu tôi? Lỡ anh chết… tôi…

Vương Hàn nhìn thấy nước mắt cô, vừa xót xa lại vừa hạnh phúc. Cô nói yêu hắn, còn khóc vì lo cho hắn, hắn còn cần gì hơn thế nữa? Hắn tuy nói là không việc gì, nhưng thực ra trong người vẫn có chút mệt, đành nằm đó, đưa bàn tay lau đi nước mắt trên gương mặt bầu bĩnh, an ủi Lan Yên:

Bình luận (0)

Để lại bình luận