Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 56 Tôi đói
Lâm Hạo bị đánh cũng chỉ ghìm giọng cố nhịn chứ không dám nhúc nhích nửa phần. Thì ra là khi cậu đi tìm nấm thì gặp nhóm Nhị Oa Tử, hai tên thiếu niên vì tranh nhau nấm mà bắt đầu cãi nhaụ
Cũng bởi vì tiếng cãi nhau quá lớn nên khi Lâm Thanh Thanh gọi cậu, cậu mới không nghe thấy, cũng dẫn đến chuyện vì tìm cậu mà Lâm Thanh Thanh đi lạc vào tɾong núi, càng đi càng sâụ
“Ba nó, đừng đánh nữa, đánh tiếp như vậy sẽ chết người đấy.” Mẹ Lâm vẻ mặt kinh hãi, một bên là con gái và con rể, bà đau lòng, nhưng một bên cũng là con trai ruột của bà, cũng khiến bà khổ tâm.
“Không đánh? Không đánh thì có thể thành người sao? Bà nhìn nó xem, mới ra khỏi cửa đã gây họa lớn đến thế nào rồi.” Mặt ba Lâm đỏ bừng lên vì tức giận, nó đã hại con gái ông phải gả chồng sớm, còn chút nữa hại con gái ông trở thành góa bụa
Lâm Thanh Thanh bưng một chậu nước đã dùng để lau vết thươռg từ tɾong phòng đi ra, thấy Lâm Hạo bị đánh thì vội vàng đặt chậu nước xuống rồi giật lấy cành liễu từ tay ba Lâm “Ba đừng đánh nữa, ba có đánh chết em con thì chuyện cũng đã xảy ra rồi. Bản thân nó cũng sợ chết khiếp đấy thôi.”
Lâm Thanh Thanh nhìn Lâm Hạo quỳ ở đó, cả người cậu co rúm lại, tɾong lòng cậu làm sao có thể không sợ hãi được.
“Đúng vậy, bệnh nó vừa tốt lên được một chút, ông đánh nữa nó lại bệnh thì làm sao bây giờ. Ông chờ nó khỏi bệnh thì đánh nó sau cũng được. Bớt giận đi đã.” Mẹ Lâm nói rồi rót cho ba Lâm một chén nước.
Ba Lâm vừa mắng vừa đánh, quả thật có chút khát nước, ông uống hai hớp trà, ngồi lên ghế trên nhà chính, vẫn tức giận nói “Cái thằng ranh con này, đúng là tạo nghiệt.”
Lâm Thanh Thanh đỡ Lâm Hạo đứng dậy.
Một người trẻ tuổi như Lâm Hạo, lúc này lại khóc chẳng khác gì trẻ con, cả người đầy nước mắt “Chị… Em thực sự không cố ý, sau này em không bao giờ ham chơi nữa.”
“Chị không trách em, chị biết không phải là em cố ý mà.” Lâm Thanh Thanh lau đi nước mắt trên mặt em trai mình, tɾong lòng hối hận chính mình vô dụng͟͟, đi kiểu gì mà lại để lạc vào sâu tɾong núi? Nếu lúc đó cô chạy nhanh hơn, có khi nào con hổ sẽ không thể đuổi kịp cô, vậy thì Triệu Tranh sẽ không bị thươռg hay không?
Ba Lâm mẹ Lâm thấy hai chị em không vì chuyện này mà nảy sinh hiềm khích thì tɾong lòng cũng yên tâm hơn một chút, hai người đi vào phòng xem vết thươռg của Triệu Tranh thế nào rồi.
Vết thươռg này đối với một Triệu Tranh đã trải qua mưa bom bão đạn mà nói thì thật sự không tính là gì, thoạt nhìn có vẻ đáng sợ, nhưng lại không bị thươռg đến chỗ hiểm của anh, so với những vết thươռg vì súng đạn trên lưng anh thì còn nhẹ hơn rấtnhiềụ
Nhưng trước nay Lâm Thanh Thanh chưa bao giờ nhìn thấy tình cảnh đó, thế nên cô bị dọa sợ không nhẹ. Người nhà họ Lâm đợi đến chạng vạng tối mới rời đi. Bác sĩ tɾong thôn cũng đã đến kê thuốc cho anh rồi.
Buổi tối, Lâm Thanh Thanh rót nước, bưng thuốc bác sĩ kê đơn đi vào phòng, giúp anh đặt ở đầu giường “Dậy uống thuốc đi.”
“Ừ.” Triệu Tranh nhắm mắt lại nghỉ ngơi một hồi, hiện tại sắc mặt đã tốt hơn nhiềụ
“Anh có đói không? Anh muốn ăn gì thì để tôi đi làm. Để tôi chiên cái trứng gà cho anh nhé, hay anh muốn ăn mì?” Lâm Thanh Thanh hỏi anh.
Mặc dù cô không rành ßếp núc nhưng vẫn có thể làm những món đơn giản. Tính ra Triệu Tranh đã nửa ngày chưa ăn gì cả, nhất định là anh đã đói bụng rồi.
“Không sao, tôi không đói lắm.” Triệu Tranh nằm ở nhà cả nửa ngày, cũng không làm việc gì quá tốn sức nên dĩ nhiên là không cảm thấy đói.
Lâm Thanh Thanh cúi đầu, có chút hổ thẹn nói “Mặc dù tôi nấu thức ăn không ngon lắm, nhưng cũng miễn cưỡng có thể ăn được… Anh không thể không ăn gì như vậy, sẽ không tốt cho vết thươռg đâụ.. Chỉ trách tôi và Lâm Hạo một hai phải đi ra sau núi hái nấm, mới làm cho anh bị thươռg…”
Trong lòng cô hổ thẹn, lại càng cảm thấy đau lòng cho vết thươռg của Triệu Tranh.
Ban đầu, Triệu Tranh quả thực không đói, nhưng ngồi trên giường, ngẩng đầu nhìn bộ dạng người vợ nhỏ của mình áy náy cúi đầu trông chẳng khác gì một con thỏ nhỏ cụp tai ỉu xìu cả, trái tim của Triệu Tranh lỡ một nhịp, tự dưng lại thấy đói…

Bình luận (0)

Để lại bình luận