Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Uyển Uyển vẫn đang ấm ức:

“Có thể nói gì chứ? Chỉ là chỉ đường cho anh ta.”

“Em không muốn nói thì thôi.”

Triệu Mạc trở mình, nằm thẳng nhìn thảm cỏ trên mái nhà, trong lòng thầm nghĩ, đúng vậy, lấy điều kiện như vậy, anh làm sao có thể giữ cô cả đời?

Ở quê ai cũng ghét cô vì cô không thể làm gì, lại là một đứa trẻ dễ thương, nhưng ở phố huyện, rất nhiều đàn ông ở đó yêu cô, muốn cưới về nhà, suốt ngày ở nhà chiều chuộng cô mà không phải làm gì.

Đâu phải như anh, người hàng ngày chỉ biết mổ heo, chỉ có thể sống trong căn nhà lụp xụp như thế này ở quê.

Anh cáu kỉnh nhắm mắt lại, cưỡng ép mình không nên nghĩ tới những thứ này, nhưng bên cạnh truyền đến một tiếng trầm thấp nức nở, Triệu Mạc mở mắt ra, dựa vào ánh trăng nhìn về phía bên cạnh anh:

“Sao em lại khóc.”

Cô ấy có khóc vì hối hận khi lấy người yêu mà cô ấy không yêu à?

Là khóc cô đời này chỉ có thể sống khổ cực cùng anh à?

Triệu Mạc muốn tàn nhẫn phớt lờ cô ấy và để cô ấy khóc tùy thích, dù sao, mọi chuyện đã như thế này, ván đã đóng thuyền, cô ấy đã là người phụ nữ của riêng anh ấy.

Nhưng nghe cô khóc nhè nhẹ, trong lòng anh khó chịu khó nói nên lời, anh ngồi dậy nói:

“Em đừng khóc, nếu em thật sự coi thường anh, không muốn sống cùng anh, anh sẽ giúp em thu dọn đồ đạc, ngày mai để em đi.”

Ngô Uyển Uyển nghe vậy càng buồn hơn, cô ngồi dậy, đôi mắt hạnh nhân đỏ hoe vì khóc, nước mắt tuôn rơi:

“Đúng vậy, anh làm đủ rồi đúng không? Anh không muốn em sao lại cần lí do này làm gì? Ngài mai còn làm anh mất thời gian mổ heo, em đi ngay bây giờ.”

Ngô Uyển Uyển xốc chăn lên muốn đi.

Triệu Mạc vội vàng giữ lấy cô, cổ họng anh có chút nghẹn ngào:

“Sao anh có thể không muốn em….Nhưng nếu em muốn đi anh cũng không cản được.”

Ngô Uyển Uyển không hiểu:

“Triệu Mạc, rốt cuộc anh muốn em như thế nào?”

“Anh không muốn em như thế nào. Nhưng anh biết em không thích anh, em thích người như Lý Phụng Đức, bộ dạng thư sinh, vừa nhìn đã biết có văn hóa. Nhưng anh không phải, cả đời chỉ biết mổ heo, em thích anh ta, anh biết.”

Ngô Uyển Uyển khịt mũi:

“Ai nói với anh, em thích anh ta không thích anh?”

“Không phải à, chẳng lẽ em không thích anh ta?”

Triệu Mạc không tin điều đó.

“Em, đúng là em từng thích anh ấy, nhưng bây giờ em thích anh, em là vợ anh, em sao có thể thích người khác.”

Triệu Mạc cảm thấy lỗ tai của mình có gì đó không ổn, vì vậy anh ta hỏi lại:

“Em nói gì? Em nói lại lần nữa.”

“Em nói em đã thích anh ấy.”

“Câu tiếp theo.”

“Nhưng bây em chỉ thích anh…..”

Ngô Uyển Uyển xấu hổ cúi đầu.

Triệu Mạc cười thành tiếng, ôm cô vào lòng dùng sức ôm:

“Uyển Uyển, em nói em thích anh à?”

Uyển Uyển nhẹ gật đầu trong vòng tay anh.

“EM thật sự thật sự thích anh đúng không? EM không nói dối anh chứ?”

“Sao em phải nói dối anh? Em đã là vợ anh rồi mà.” Trong lòng cô có chút sợ, anh lúc thế này lúc thế kia, lật mặt hơn lật bánh tráng, lúc nãy còn to tiếng với cô, bây giờ lại ôm chặt cô không bỏ.

Trái tim Triệu Mạc còn ngọt hơn ăn mật, ôm lấy cô, anh cảm thấy trái tim trống rỗng của mình lập tức được lấp đầy, anh cười nói:

“Anh biết em tốt nhất, vợ anh tốt nhất.”

“Anh…Nếu anh không tức giận thì đi ngủ đi.”

Ngô Uyển Uyển bị anh ôm có chút ngạt thở, cô muốn giãy giụa, lại đẩy anh ra không được.

Triệu Mạc nhân cơ hội đè cô xuống dưới, hôn và gặm nhấm cô:

“Anh sao lại giận em chứ? Anh giận chính mình, giận sao anh lại nghèo như vậy, không thể làm em sống tốt hơn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận