Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi đôi cánh nho nhỏ mở ra, đầu và cơ thể tròn vo của Mogo cũng chậm rãi xuất hiện, cánh của Mogo nhìn hơi lệch, cơ thể và đầu rất giống quả trứng, có lẽ là vì màu trắng nên nhìn rất bóng loáng, cùng với đôi chân ngắn múp múp, như thể lúc nào cũng sẽ lăn qua lăn lại.
“Mimi ma… mi”
Giọng nói non nớt mềm mại, cánh nhỏ muốn chạm vào Mia. Mogo giống như đang kêu meo meo, nhưng hình như là đang gọi Mia là Mimi hoặc mama, lòng Mia mềm mại, cô bế Mogo lên rưng rưng nói: “Momo, mẹ ở đây, ngoan quá!”
Tuy hai mắt Mogo chưa mở, nhưng cảm nhận được hành động của Mia, cái đầu tròn vo liên tục cọ xát trong ngực Mia, không ngừng gọi Mimi mama, đồng thời, cái miệng nhỏ ra sức chu lên trước ngực Mia như một đứa trẻ muốn bú sữa, thoạt nhìn vô cùng ấm áp.
Đương nhiên, Frederick đứng bên cạnh lại không nghĩ vậy, gương mặt tuấn tú của anh rất bình tĩnh, nhưng đôi mắt tím xinh đẹp lại tản ra sự lạnh lẽo rất khó phát hiện.
Nhưng anh không ra tay ngăn cản Mia và Mogo tương thân tương ái, anh ngẩng đầu liếc hệ thống giám sát, Jonah nhận được mệnh lệnh, lập tức phát ra tiếng cảnh báo: “Né tránh khẩn cấp, chú ý va chạm!”
Lúc Jonah phát ra tiếng, thân hạm rung lên kịch liệt, đèn chuyển thành màu đỏ cảnh báo, Mia ngã đúng vào lòng Frederick, nhưng Mogo trong tay lại văng ra ngoài.
Mia kinh hô một tiếng, rất sợ Mogo bị thương, nào ngờ Mogo lại mở cánh nhỏ ra bay lên, kịp thời né tránh va chạm. Lúc này thân hạm vững vàng trở lại, đèn cũng sáng lên, nhìn quanh bốn phía không thấy có gì bị hỏng, như thể vừa nãy chưa hề xảy ra chuyện gì.
Mia kinh hồn chưa định dựa vào ngực Frederick, hai tay giữ chặt quần áo Frederick, vô cùng bất lực. Trước đây Jonah từng nói với cô, có lúc chiến hạm bay trong vũ trụ sẽ bị ảnh hưởng bởi sóng địa chấn nổ mạnh của những siêu hành tinh mới, có lúc sẽ đâm vào những vật thể lớn như rác của vũ trụ, bởi vậy phải huấn luyện động tác tự bảo vệ mình mỗi khi tránh né khẩn cấp.
Nhưng trên thực tế, tuyến đường của bọn họ đã được lên kế hoạch, trước khi chiến hạm đi qua khu vực có khả năng nguy hiểm, Jonah sẽ thông báo với Mia trước, còn lần này lại thình lình tránh né, làm Mia hoảng sợ.
Nhưng lúc Mia cảm nhận được nhiệt độ từ cơ thể Frederick và đôi tay ôm chặt cô của anh, Mia yên tâm hơn, nhưng cô vẫn lo cho Mogo nên cô đứng vững lại rồi định trấn an Mogo.
Như biết suy nghĩ của cô, Frederick nói: “Sau khi hoá hình, dù nhìn hơi nhỏ nhưng Mogo lại có khả năng bay qua vũ trụ, sẽ không bị thương vì mức chấn động này.”
Mogo muốn bú sữa, thuận tiện làm nũng, sau khi phát hiện mình không chiếm được tiện nghi của Mia, đôi mắt to trong veo lập loè ánh sáng không cam lòng. Nó muốn vỗ cánh bay đến, nhưng lại bị tầm mắt lạnh lẽo của Frederick đảo qua, nó sợ tới mức không dám làm bậy, đành phải bò vào ổ huhuhuhu.
Mia thấy bộ dạng đáng thương của Mogo mà đau lòng, muốn bế nó lên trấn an, nhưng sau khi Frederick cố ý ngăn cách Mia và Mogo, Mogo không còn cơ hội ăn đậu hủ của Mia nữa.
Không lâu sau khi chiến hạm di chuyển, đồng bọn của Mogo xuất hiện ngoài chiến hạm, Tiểu Mogo không cam lòng nhưng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn để Frederick tiễn nó đi, Mia đứng ở khoang điều khiển, nhìn nhóm sinh vật lớn và đẹp như rồng bay trong truyền thuyết mang Mogo bay vào sâu trong vũ trụ.
Mia mất đi Tiểu Mogo, tinh thần hốt hoảng, sau khi về phòng một mình, cô cảm thấy ngực mình nóng đau, duỗi tay sờ mới phát hiện bộ ngực mềm mại đã cứng lại.
Lúc này Mia mới nghĩ rằng có thể là mình đang trướng sữa, bởi vậy cô cởϊ qυầи áo, muốn đẩy một ít sữa ra, nhưng tay cô chỉ vừa mới xoa lên bộ ngực trần trụi của mình mà cô đã nhớ đến cảnh Frederick đùa bỡn cô.
Là phụ nữ trái đất, hiện tượng cho bú sữa mẹ không phải hiếm thấy, cũng bởi vậy nên trước kia Mia cho rằng đây là một chuyện ấm áp và thiêng liêng, nào ngờ Frederick lại đùa bỡn cô, làm cô phun sữa đồng thời đạt đến cao trào.
Nghĩ đến chuyện cô liên tục cao trào và nhớ lại bộ dáng dâʍ đãиɠ của cô khi bị Frederick chiếm hữu, Mia xấu hổ và giận dữ không biết giấu mặt vào đâu. Cô cố gắng gạt hình ảnh trong đầu đi, muốn tỉnh táo lại, tập trung vào chuyện đang làm, ngón trỏ và ngón cái kẹp lấy quầng vυ” hồng nhạt, nhẹ nhàng đè ép làm sữa phun ra.
Nào ngờ cô vừa mới tiết một ít sữa tươi, chất lỏng trắng đυ.c mùi sữa mang theo độ ấm của cơ thể lại làm người cô nhũn ra. Cô thật sự không thể quên được mùi dịch trắng giao hoà của mình và Frederick, cũng bởi vậy mà mật huyệt dưới thân bắt đầu ướt.
Sau khi cô mang thai Mogo, hoa huyệt chưa được cự trùng lấp đầy, rõ ràng Frederick thích nhất là xỏ xuyên hoa huyệt phía trước của cô, còn cô đã quen được anh tiến vào ngày ngày đêm đêm, dung nạp anh vào trong cơ thể, hoà thành một thể với anh khi luật động kịch liệt nhất.
Nói thật, trong những ngày mang thai Mogo, mỗi khi Frederick ra vào trong cúc huyệt của Mia, tiểu huyệt không được yêu thương luôn run rẩy khép mở chảy mật nước, như đang kháng nghị rằng bản thân đã bị vắng vẻ.
Đương nhiên, bởi vì nghĩ đến Mogo nên Mia vẫn còn lý trí, không suy sụp khóc lóc xin Frederick cho, nhưng bây giờ chẳng những đã sinh ra Mogo, nó còn theo đồng bạn rời đi rồi, chỉ còn lại Mia với nội tâm trống rỗng, tử ©υиɠ trống không và bộ ngực trướng sữa.
Nghĩ đến đây, Mia càng buồn bực, theo lý mà nói, Mogo ở bên đồng bạn tốt hơn ở bên cô, nhưng đối với sự rời xa của Mogo, cô vẫn rất khổ sở, cơn sóng nhỏ không nơi phát tiết khiến cô rất khó để không suy nghĩ miên man.
Mia không hiểu vì sao lần trước lúc đùa bỡn cô Frederick không hung hăng chiếm hữu cô, thật ra trứng kén Mogo không to bằng cự trùng của Frederick, lúc cô sinh Mogo, chỉ có tử ©υиɠ đau vì co rút, hoa huyệt không hề bị thương.
Càng không nói đến chuyện sau khi cô ngủ một giấc dậy, quả thực giống như đã đổi cơ thể, cơn đau trước đó đã hoàn toàn biến mất, giữa hai chân không hề có cảm giác đau đớn.
Để xác nhận trạng thái của mình, Mia lần mò sờ soạng hạ thân, thẹn thùng tự kiểm tra cẩn thận.
Trước đó Frederick nói muốn kiểm tra nhưng thật ra chỉ ra sức liếʍ cô, mυ”ŧ khô cô, không nói cô bị thương ở đâu, bây giờ Mia cũng không sờ thấy chỗ nào có vấn đề, còn càng sờ càng ướt, cuối cùng mặt đỏ tim đập đành phải thu tay lại.
Cô không bị thương, nhưng Frederick lại không muốn cô, chẳng lẽ cô đã mất sức hấp dẫn với Frederick?
Nghĩ đến đây, Mia đột nhiên cảm thấy sợ hãi, nghe nói sinh con sẽ làm âʍ đa͙σ rộng ra, chẳng lẽ Frederick không thích cô không chặt khít như trước kia nên đã bớt hứng thú tiến vào trong cô? Mia run lên, vội vàng lắc đầu phủ định suy nghĩ này, Mogo không lớn, chắc không rộng đâu, mặc dù Mia muốn phủ định suy nghĩ là cô đã rộng, nhưng cô vẫn thấp thỏm, bởi vậy cô lấy Lope đã lâu không sử dụng ra. Ngoài việc huấn luyện ý chí, Lope cũng có một công dụng khác, chính là có thể làm mị thịt trong hoa huyệt chặt khít hơn, chỉ là trước kia Mia cố ý xem nhẹ tác dụng này thôi.
Quan sát một lát, Mia cắn chặt răng nhét Lope vào trong cơ thể, lúc nhét Mia lại cảm thấy tủi thân, rõ ràng muốn nhét Lope vào vẫn hơi khó, theo lý mà nói, cô vẫn không mất đi sự chặt khít đúng chứ?
Sau khi nhét Lope xong, Mia nằm trên giường, một chốc nghĩ không biết Mogo sống có tốt không, một chốc lại nghĩ liệu Frederick đã bắt đầu ghét cơ thể cô chưa, ưu sầu lăn qua lộn lại ngủ không được, mà đêm nay Frederick cũng không về phòng, làm Mia càng buồn.
Rất nhiều lần cô muốn đứng dậy đi tìm Frederick, nhưng lại sợ Frederick đang bận, muốn hỏi Jonah xem có phải Frederick đang bận không, nhưng cô sợ Jonah còn bận hơn cả Frederick, dù sao dạo gần đây cũng là thời kỳ nhân sinh quan trọng của Jonah, quấy rầy bọn họ vì mấy việc nhỏ này thật sự là không tốt, khó lắm Mia mới mơ màng ngủ, Frederick bỗng đi đến.
“Tiểu Mia, chúng ta tới rồi.”
“Ừm, tới đâu?” Lúc này Mia đang mơ màng, vừa trẻ con xoa mắt vừa ngáp dài, nhưng trước khi Frederick trả lời, cô bỗng nhiên bừng tỉnh, nhớ ra nơi đến của bọn họ.
“Sao lại nhanh vậy?”
Mia lập tức bật lên từ trên giường, cô đang mặc áo ngủ, xoay tới xoay lui muốn tìm một bộ quần áo để thay, nhưng lại bị Frederick bế lên, trực tiếp đi ra ngoài.
“Không có người nào khác, không cần phiền toái như vậy.”
Frederick ôm Mia vững vàng cất bước đi, anh thản nhiên nói, nhưng Mia nghe xong câu này lập tức nghĩ đến một chuyện không thích hợp, nhỏ giọng kháng nghị: “Anh sẽ không cảm thấy em tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ ở đó cũng không sao chứ?”
“Đương nhiên.” Frederick bước xuống khỏi chiến hạm, dù bước chân không dừng lại, ngữ khí vẫn rất có lực.
Mia nghe Frederick trả lời xong mà thẹn thùng hận không thể cắn Frederick, nhưng lúc cô còn đang do dự không biết có nên cắn anh hay không thì ánh sáng chợt chiếu vào từ cửa hạm đang mở, cô quay đầu nhìn, khung cảnh ngoài cửa làm cô hít hà một hơi, quên luôn kháng nghị.
Một ngôi nhà tuyệt đẹp có mái vòm được xây nên từ huỳnh thạch trắng, chót vót trên mây, hai bên cung điện màu trắng có hai tòa tháp cao dựng đứng như để canh giữ.
Dây đằng uốn lượn leo lên, đóa hoa năm màu nở trên thân tháp, bóng râm và hoa mộc phủ kín xung quanh cung điện màu trắng, khung cảnh như chỉ xuất hiện trong mơ.
Dưới những đám mây là mặt nước xanh lam lớn như gương, mặt nước phản chiếu ra cung điện tinh xảo trên bóng mây, khung cảnh càng giống một giấc mơ.
Nhưng sau khi kinh ngạc cảm thán, Mia mới phát hiện, phía cuối cầu thang của chiến hạm không có lối đi nào nối liền đến lâu đài. Nói cách khác, lâu đài đó hoàn toàn lơ lửng trên không trung, không có đường ra bên ngoài.
Mia bối rối nhìn Frederick, theo lý mà nói, nếu lâu đài ở trên không thì hẳn là Frederick sẽ điều khiển phi hành khí đưa cô qua chứ, bây giờ lại ôm cô đi, không phải là rất kì lạ sao?
Như đã biết sự khó hiểu của Mia, Frederick dừng chân ở cuối cầu thang, nhàn nhạt nói: “Nơi mà chiến hạm của các hành tinh hạ cánh trên tiểu hành tinh này khá xa nhà nhỏ, tuy có thể sử dụng phi hành khí để đến đó, nhưng anh nghĩ Tiểu Mia sẽ thích cảm giác đi cầu trên không thế này hơn.”
Vừa nói xong, chân Frederick đạp xuống không trung, nhưng lại không rơi xuống như tưởng tượng, Frederick vẫn ôm Mia, vững vàng bước đến lâu đài, chẳng qua là anh đang đi trên không thôi.
Mia mở to mắt nhìn một lúc lâu mới phát hiện giữa lâu đài và chiến hạm có hai tia sáng màu đỏ cực nhỏ, Frederick đang đi giữa hai tia sáng này. Cây cầu trên không này đã chịu giới hạn của môi trường xung quanh, lúc thời tiết hoặc hoàn cảnh ác liệt thì không thể sử dụng, nhưng khuyết điểm này cũng là một trong những ưu điểm lớn nhất của nó, đó là lúc đi trên cầu, có thể thưởng thức phong cảnh dưới chân không sót một thứ gì.
Tiểu hành tinh này không lớn, rõ ràng Mia có thể nhìn thấy độ cong đẹp đẽ của đường chân trời gần đó, địa thế nhấp nhô không đồ sộ nhưng lại làm người ta cảm thấy bằng phẳng thân thiết, cô đột nhiên nghĩ, nơi này là một hòn đảo nhỏ trong vũ trụ, xinh xắn, hoàn chỉnh và mượt mà, lòng cô rất ấm áp.
Nhưng vừa nãy có phải Frederick gọi cung điện xa hoa này là “nhà nhỏ” không? Rốt cuộc là Frederick nhầm định nghĩa nhà nhỏ, hay là anh thật sự cảm thấy ngôi nhà này chỉ là “nhà nhỏ”?

Bình luận (0)

Để lại bình luận