Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có một câu hỏi giản đơn, rằng tình yêu là gì? Liệu nó là một loại mùi vị hay là lực hút đây?”
Tố Nhan vừa thay ga giường vừa ngâm nga hát. Dường như khi người ta đã làm chủ được cuộc sống, chấp nhận từ bỏ những thứ phù phím để thỏa mãn với những gì đang có, tâm trạng cũng thoải mái hơn rất nhiều.
“Sao lại thay hết rồi?”
Thiếu Minh từ phòng tắm đi ra, trên tay còn cầm khăn lau đầu, hết nhìn rèm cửa sổ lại nhìn ga giường, không khỏi hiếu kì mà hỏi.
Tố Nhan mỉm cười, trả lời qua loa, chỉ cô mới biết nó có ý nghĩa gì.
“Thay lại cho mới thôi”
Phải, thay mới, cũng như bắt đầu lại tất cả. Bắt đầu cho một gia đình đúng nghĩa. Mà cô, cũng toàn tâm toàn ý bên anh với danh phận người vợ, cùng anh chăm sóc con cái.
Tố Nhan càng nghĩ lại càng cười tươi, Thiếu Minh nhìn thấy, nhưng làm sao hiểu chứ.
“Cười gì vậy?”
“Em.. Lát nữa em nói cho”
Cô và anh cũng nên ngồi lại, thẳng thắng với nhau tất cả. Chuyện của Thiếu Quân hay cả Phỉ Nhược, mọi thứ phải rõ ràng, cô tin chỉ có như vậy mới giữ cho mái ấm này bền vững được.
Thiếu Minh nhìn vẻ bí ẩn của Tố Nhan cũng không hỏi nữa, chỉ gật đầu. Nếu cô muốn tạo bất ngờ thì anh đợi.
Tố Nhan vừa vuốt ngăn nắp ga giường thì thấy Thiếu Minh lấy ra một cái vali, lòng thắc mắc.
“Anh đi đâu sao?”
“Mai anh phải đi công tác, có một hội thảo lớn ở New York. Anh không muốn bỏ lỡ”
Thiếu Minh vừa nói vừa đến tủ lấy quần áo ra, không nhận thấy Tố Nhan thoáng buồn.
“Mai đi luôn rồi sao?”
“Ừm, đi khoảng một tuần”
Sao lại ngay lúc này chứ? Sao khi cô vừa xác định rõ ràng mối quan hệ của họ thì anh phải cách xa cô nữa vòng trái đất rồi.
Có nên nói bây giờ hay không? Hay đợi anh trở về rồi nói?
“Để em xếp giúp anh”
Cô thật sự không muốn niềm vui ngắn ngủn trong một đêm lại phải cách xa nhau. Vậy nên cô sẽ đợi, đợi anh trở về.
———-
“Ba về nhớ mua quà cho Lạc Lạc”
“Được được, ba nhớ. Thơm ba cái nào”
Thiếu Minh ôm lấy Lạc Lạc trên tay, đưa một bên má ra. Sau đó là một tiếng “chụt”, lại tiếp một tiếng “chụt”. Hết con lại đến ba, ba rồi lại con. Tố Nhan đứng bên cạnh chỉ biết mỉm cười mà nhìn. Trong lòng lại mơ hồ không yên, lại không rõ đó là chuyện gì. Nhưng ngay lập tức cô đã hiểu.
Thiếu Quân và Phỉ Nhược trên cầu thang đi xuống, trên tay Thiếu Quân còn có chiếc vali.
Thiếu Quân cũng đi công tác sao? Tất nhiên là không phải rồi.
“Nhanh đi thôi, máy bay sắp cất cánh rồi”
Sau câu nói của Thiếu Minh, Thiếu Quân và Phỉ Nhược nối gót nhau vào xe. Thiếu Minh bỏ Lạc Lạc xuống, chuẩn bị vào xe thì bị một bàn tay kéo lại.
“Phỉ Nhược đi cùng anh sao?”
“Hội thảo có nhiều thứ mới mẻ, để em ấy tiếp thu cũng tốt”
Không được. Để họ ở riêng với nhau, tình cảm lại mặn nồng thêm thì thế nào.
Sao cô không nghĩ ra là Phỉ Nhược cũng đi chứ. Nếu biết thì tối qua đã nói thẳng với anh rồi.
“Minh, chuyện tối qua…”
“Hửm? Em nói đợi anh về rồi nói cũng được mà”
“Nhưng bây giờ…”
Bíp bíp.
Tiếng còi ô tô.
Thiếu Quân vừa nhấn còi vừa thò đầu ra nhìn hai người.
“Anh hai à, trễ rồi”
Cậu chỉ đưa hai người họ ra sân bay thôi. Cậu muốn đi càng nhanh càng tốt, nhanh nhất có thể để tách Thiếu Minh và Tố Nhan ra.
Gia đình ư? Cậu không tin hai từ “gia đình” mà cô nói lớn hơn tình yêu của họ.
“Đợi anh về rồi nói được chứ. Công chúa của ba, ở nhà nhớ ngoan đấy”
Thiếu Minh véo nhẹ má Lạc Lạc rồi nhanh chân bước lên xe. Bỏ lại Tố Nhan lòng nóng như lửa đốt. Có gì đó, đang dày vò gặm nhắm tâm can cô.
———-
“Ah, thật thoải mái”
Phỉ nhược đứng trước cửa sổ, từng cơn gió mát lạnh từ biển thổi vào làm cô sảng khoái không thôi.
Bất chợt một vòng tay ấm áp ôm cô từ phía sau. Phỉ Nhược bất mãn xoay người lại nhìn Thiếu Minh.
“Sao chỉ có một phòng?”
“Tiền thì anh thiếu nhưng tinh lực anh có thừa”
Sặc.
Vậy mà cũng nói được sao?
Anh thiếu tiền thì ai nhiều tiền chứ?
Còn về khoảng tinh lực thì… ừm, cũng không thể phủ nhận.
Nhưng mà…
“Vậy thì sao chứ?”
“Sao à? Để anh dùng hành động trả lời được chứ?”
Thiếu Minh vừa nói tay vừa vuốt xuống mông Phỉ Nhược xoa nắn, môi ngậm lấy vành tai nhạy cảm của cô.
Phỉ Nhược thoáng rùng mình, tay bám chặt bả vai anh. Thiếu Minh được thế tiến tới môi cô ngậm lấy, lưỡi lách vào miệng cô du ngoạn, cuốn hết mật ngọt trong miệng cô.
Cả hai đứng trước cửa sổ lộng gió nhưng không khí lại nóng vô cùng.
“Này, sắp tới giờ hội thảo bắt đầu rồi”
Ngay lúc Thiếu Minh vừa đặt tay lên khuy quần cô thì bị giữ lại. Phỉ Nhược cố gắng hít thở.
“Không có hội thảo nào cả”
Thiếu Minh bỏ mặc lời nói của cô, cùng lúc cởi khuy quần cô ra.
Xoẹt.
Khóa quần cũng bị kéo xuống.
Tay anh không chần chừ mà luôn vào trong, cách một lớp nội y vuốt ve nơi tư mật của cô. Đầu dụi vào cổ cô cắи ʍút̼.
“Sao anh nói… ah”
Rõ ràng hôm trước anh nói có hội thảo lớn. Cần đi sớm cho kịp mà.
“Chỉ để cho hai người kia có không gian riêng thôi”
“Ahhh”
Thiếu Minh vừa dứt lời, một ngón tay đã luồn vào trong đâm vào nơi chật hẹp của cô.
Anh muốn cho hai người kia không gian riêng. Mà nhiều hơn, là đưa cô đi chơi riêng. Nhưng mà anh sẽ không nói ý sau ra đâu.
Hết chap 56.

Bình luận (0)

Để lại bình luận