Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vũ Điệu Tử Thần Trên Mái Nhà
Viên đạn xé toạc không khí, mang theo cái chết lạnh lẽo sượt qua thái dương Trạm Lâu, găm thẳng vào bức tường trắng toát phía sau, để lại một lỗ thủng đen ngòm bốc khói.
“Nằm xuống!”
Lôi Hành gầm lên, lao cả thân hình hộ pháp của mình về phía Trạm Lâu, đè hắn xuống sàn nhà lạnh lẽo. Tiếng kính vỡ loảng xoảng vang lên ngay sau đó, cửa sổ phòng bệnh bị bắn nát vụn, những mảnh thủy tinh văng tung tóe như pháo hoa chết chóc.
Bệnh viện vốn dĩ yên bình bỗng chốc biến thành chiến trường. Tiếng la hét hoảng loạn của y tá, tiếng bước chân chạy rầm rập ngoài hành lang tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn.
Trạm Lâu đẩy Lôi Hành ra, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, không hề có chút sợ hãi, thay vào đó là sự hưng phấn điên cuồng của một con thú săn mồi vừa ngửi thấy mùi máu. Hắn liếm môi, cảm nhận vị mặn của bụi và sát khí.
“Tập đoàn Tư Đốn,” hắn rít qua kẽ răng, giọng nói lạnh băng nhưng chứa đựng ngọn lửa giận dữ, “Bọn chó già này, cuối cùng cũng chịu thò đầu ra khỏi hang.”
“Tiên sinh, chúng ta bị bao vây rồi.” Lôi Hành thận trọng quan sát qua khe rèm cửa rách nát. “Ít nhất bốn tay súng bắn tỉa ở các tòa nhà đối diện. Gara ngầm chắc chắn đã bị phong tỏa. Chúng ta không thể đi đường bộ.”
“Ai nói chúng ta sẽ trốn như chuột?” Trạm Lâu đứng dậy, phủi bụi trên vai áo bệnh nhân, thần thái ngạo nghễ như một vị vua giữa đống đổ nát. Hắn bước tới tủ vũ khí bí mật mà Lôi Hành đã chuẩn bị, rút ra một khẩu súng trường bắn tỉa hạng nặng. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại trong tay khiến dòng máu trong người hắn sôi sục.
“Gọi trực thăng đi. Trong lúc chờ đợi, tao sẽ dạy cho bọn chúng biết thế nào là đi săn.”
Hắn ra lệnh cho Lôi Hành chia quân làm hai ngả để thu hút hỏa lực, còn bản thân thì lao ra khỏi phòng bệnh, chạy ngược lên cầu thang thoát hiểm hướng về phía sân thượng.
Bên ngoài, gió rít gào. Bầu trời xám xịt như muốn đè nát cả thành phố.
Trạm Lâu vừa ló đầu ra khỏi cửa tum, một viên đạn đã găm ngay xuống dưới chân hắn, bắn tung những mảnh bê tông sắc nhọn. Hắn lăn một vòng, nấp sau một bồn nước inox khổng lồ.
Hắn nhắm mắt lại, hình dung vị trí của các tay súng dựa trên góc bắn vừa rồi. Trong đầu hắn, bản đồ chiến địa hiện lên rõ mồn một.
“Một tên hướng 2 giờ, một tên hướng 10 giờ…” Hắn lẩm bẩm.
Hít một hơi thật sâu, Trạm Lâu lao ra khỏi chỗ nấp. Hắn di chuyển nhanh như một con báo đen, zigzag qua các chướng ngại vật trên sân thượng. Những viên đạn đuổi theo gót chân hắn, cày xới mặt sàn, tạo thành những vệt khói dài.
Hắn không chỉ chạy trốn, hắn đang tấn công.
Trong một khoảnh khắc ngưng đọng, khi cơ thể đang bay lên không trung trong một cú nhảy qua ống thông gió, Trạm Lâu xoay người, nòng súng hướng về phía tòa nhà đối diện. Không cần ngắm quá lâu, hắn bóp cò.
Đoàng!
Qua ống ngắm, hắn thấy đầu của tay súng bắn tỉa ở tòa nhà phía Đông nổ tung như một quả dưa hấu. Máu phun lên bức tường kính phía sau, vẽ nên một bức tranh trừu tượng đỏ thẫm.
“Một con,” hắn cười khẩy, tiếp tục lao về phía mép tòa nhà. Khoảng cách giữa hai tòa cao ốc là hơn 4 mét, bên dưới là vực sâu hun hút của đường phố tấp nập.
Không một chút do dự, Trạm Lâu lấy đà, tung người nhảy sang. Cơ thể hắn vẽ một đường cong tuyệt đẹp giữa không trung, thách thức trọng lực và cái chết.
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận