Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Lương Xước cùng Lương Trù đến Viên phủ, gia yến đang chuẩn bị bắt đầu, lần yến hội này chủ yếu là để khuê mật của Viên Vận Toàn có thể tụ hội một lần cuối cùng trước khi nàng xuấtgiá.
Nhiếp Chính Vương lớn giá quang lâm, người tɾong Viên phủ tất nhiên là tự mình đi nghênh đón, Viên Vận Toàn hoạt bát, vừa thấy Lương Trù đến liền thân thiết lôi kéo tay Lương Trù, nàng không chú ý tới ánh mắt khiếp người của Nhiếp Chính Vương lớn nhân đang nhìn chằm chằm vào tay mình.
Trong nháy mắt khi tay Viên Vận Toàn đụng tới tay Lương Trù, Lương Xước sắp sửa phát tác thì Viên Sùng Lĩnh vừa lúc dẫn thuộc cấp tiến đến hành lễ vấn an với hắn, Viên Sùng Lĩnh là phụ tá đắc lực quan trọng nhất của hắn, hắn sẽ không tùy tiện vứt đi mặt mũi của hắn.
“Trù Nhi, ta rấtmong ngươi tới đó Đợi chút nữa ta sẽ chuẩn bị rấtnhiều trò vui Chúng ta cùng chơi đùa một phen thỏa thí¢h ” Viên Vận Toàn hoạt bát, trùng hợp trái ngược với tính cách trầm lắng có phần âm u của Lương Trù, cá tính như thế rấtdễ hấp dẫn Lương Trù, giống như hoa luôn hướng về phía ánh mặt trời.
Tuy rằng đang hàn huyên cùng bộ hạ nhưng ánh mắt bất an của Lương Xước lại đuổi the0 Lương Trù. Bình thường Lương Trù luôn rấtcâu nệ, trên khuôn mặt nhỏ xuấthiện một tia tươi cười xán lạn làm hắn xem đến ngây ngốc.
Giống như gia yến bình thường, nam nữ đều phân tịch, sau khi Lương Xước cùng Lương Trù hàn huyên với người Viên gia ở cửa một lúc liền bị tách ra, nam tử sẽ dùng yến tiệc ngoài sảnh, nữ tử thì tụ lại ở hậu viện.
Lương Trù muốn đi the0 Viên Vận Toàn rời đi, nàng the0 bản năng tìm kiếm vị trí Lương Xước, hơn nữa còn ngoan ngoãn đi đến bên người hắn, “Xước ca ca, Trù Nhi có thể đi sao?”
Lương Xước cúi đầu, thuận tay xoa xoa mái tóc dài của nàng, “Đi đi Đừng quên lát nữa trở về phải bồi thường cho vi phu thật tốt.”
Mặt Lương Trù đỏ lên, Lương Xước nhìn thấy đáy lòng truyền đến một trận ngứa ngáy, lại sờ sờ đầu Lương Trù, h0àn toàn không sợ người khác dòm ngó tò mò.
“Mùi mẫn quá đi thôi Trù Nhi cũng thật lợi hại, có thể đem người như Nhiếp Chính Vương nắm chặt tɾong tay ” Viên Vận Toàn thấy hai người lưu luyến không rời nhịn không được chê cười Lương Trù.
Đôi mắt đẹp của Lương Trù hàm chứa ý giận, nàng liếc mắt nhìn Viên Vận Toàn một cái.
Viên Vận Toàn khoa trương che ngực lại, “Trù Nhi muội muội giỏi quá đi thôi, ngay cả nữ tử như ta cũng đều phải động tâm.”
“Ngươi còn chê cười ta.” Lương Trù chu miệng nhỏ.
“Sao lại là chê cười Các tỷ muội đều muốn thỉnh giáo Nhiếp Chính Vương phi thuật ngự phu đấy Trù Nhi tỷ tỷ không được phép giấu bí kíp cho riêng mình đâu nha, phải dạy cho ta mấy chiêu đó ” Viên Vận Toàn chớp chớp mắt nhìn Lương Trù.
Lương Trù đẹp thì đẹp nhưng nàng vẫn cảm thấy mình thiếu khuyết linh khí, Viên Vận Toàn lại tràn ngập linh khí, khiến cho người ta không tự chủ được mà thí¢h nàng ấy.
Hậu hoa viên của Viên phủ rấtlớn, chẳng qua không có lớn như Nhiếp Chính Vương phủ, Lương Trù nhìn bài trí tɾong yến hội bắt đầu tự hỏi có phải lần sau nàng cũng có thể mời một ít bằng hữu đến phủ chơi hay không.
Vị trí Lương Trù được sắp xếp ở bên cạnh Viên Vận Toàn, Viên Vận Toàn giới thiệu mấy nữ nhi của cấp dưới Lương Xước cho Lương Trù, mọi người đều rấttò mò với Lương Trù.
Ai cũng đều từng nghe thấy lớn danh của Lương Trù nhưng chưa ai từng thấy mặt, chỉ nghe nam quyến nhà mình nói Nhiếp Chính Vương sủng thê như mạng, coi thê như mạng, giấu ở tɾong Nhiếp Chính Vương phủ, ai cũng không được thấy.
Mọi người vây quanh Lương Trù ríu rít, tò mò, mà điều khiến các nàng tò mò nhất chính là rốt cuộc nàng làm thế nào để ngự phu, điều này làm Lương Trù cười khổ không thôi.
Ngự phu? Lương Trù nàng sao? Nàng mới là người bị khống chế chứ nhỉ? Trong này có hiểu lầm gì rồi chăng?
Sau khi Viên Vận Toàn giới thiệu xong, Lương Trù lại quen biết thêm mấy nữ tử nhà quân Hắc Khải quân, ai nấy đều anh khí bức người, hơn nữa lại thập phần hoạt bát, các tiểu nương tử hoạt bát so với những gì Lương Trù tưởng tượng không giống nhaụ
Trận gia yến này cũng không giống như Lương Trù tưởng tượng, mấy tiểu cô nương xinh đẹp như hoa nở ríu rít trò chuyện, Lương Trù cũng nghe được rấtnhiều bát quái tɾong hậu viện các nhà, loại cảm giác này đối với nàng mà nói rấtmới mẻ.
Nữ quyến của võ tướng hình như không có hứng thú mấy với việc ngắm hoa, hoạt động tɾong yến tiệc cũng không như Lương Trù tưởng tượng. Mấy tiểu cô nương hàn huyên một khoảng thời gian, sau khi ăn điểm tâm nhỏ liền bắt đầu thi đâύ đá cầu, Lương Trù chưa từng đá cầu bao giờ, nàng nhìn cầu hoa xinh đẹp bay tới bay lui không trung cảm thấy mới lạ cực kỳ.
“Tỷ tỷ không biết đá cầu sao?” Viên gia còn có một tiểu muội muội tám tuổi, gọi là Viên Ý Toàn, kỹ thuật của Lương Trù cũng chỉ có thể cùng Ý Toàn đá chơi ở một bên.
Bình thường rấtít khi được vận động như thế, Lương Trù mới đá được mười lăm phút, liền đổ mồ hôi đầy người, lại thêm mười lăm phút nữa đã thở dốc không ngừng, nhưng nàng lại cảm thấy rấtvui sướng, hơn nữa càng đá càng lên trình.
Sau khi đá cầu xong, mọi người lại trở về bàn tiệc, ăn một bàn điểm tâm tinh xảo cùng thưởng trà, mắt Lương Trù đều nhìn thẳng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận