Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tháng 7 khai giảng, học sinh lớp 12 lục tục trở lại trường đi học.
Chi Đạo thông qua phương thức rút thăm, trở thành bạn cùng bàn với Lư Tử Lượng. Từ lúc khai giảng nhập học, cô chưa từng nói một câu với Minh Bạch.
Cứ hễ nhìn thấy Minh Bạch là cô sẽ đi đường vòng, tránh phải tiếp xúc với anh. Đến khi tan học, cô cũng luôn là người dọn đồ lề mề nhất, là người bước ra khỏi lớp cuối cùng, một mình ngồi trên chuyến xe khách ít người đến đáng thương.
Có khi, Chi Đạo nhìn thấy Minh Bạch đội chiếc mũ xám, dáng điệu thong thả hoàn toàn ngược lại với đám người vội vàng trên đường. Lại có khi bắt gặp cậu thiếu niên trong nhà ăn của trường, thực đơn trong căn tin vốn mộc mạc đạm bạc, hiếm khi lại xuất hiện mấy món cay nóng, Chi Đạo nhìn anh nhíu mày ăn hết trong vòng hai mươi phút như cũ. Minh Bạch không tham dự các hoạt động của lớp, cũng không tham gia các hoạt động tổ đội, càng không tích cực gì với phong trào đôi bạn cùng tiến.
Rời xa anh, Chi Đạo mới phát hiện, trước giờ anh vẫn một mình cô độc như vậy.
Cô lập tức tát cho mình tỉnh lại. Không, Minh Bạch còn có Mạt Hà. Cô sẽ không bao giờ tin tưởng một câu nào của anh nữa.
Sau đó, Chi Đạo vẫn chạm mặt vào Minh Bạch, thời gian cụ thể thì cô không nhớ quá rõ. Đại khái là hôm thứ sáu, lúc sắp đi qua con đường nhỏ quẹo vào tiểu khu, cô nhìn thấy Minh Bạch sóng vai với Mạt Hà, hai người họ cùng đi vào nhà anh.
Cánh cửa nhà sầm một tiếng, đóng lại, giống như trái tim Chi Đạo cũng đóng lại theo. Cô nhìn hai người họ hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn, mới cúi đầu tăng tốc độ, bước nhanh hơn về nhà mình.
Chi Đạo nghĩ, nhìn thấy càng nhiều cảnh tượng như vậy thì càng tốt, cô sẽ càng có nhiều lí do để bản thân thôi ảo tưởng hơn.

Lư Tử Lượng nói nhiều, còn la lối khóc lóc nhiều hơn cô. Hai người đã quen nhau từ lớp 10, lại còn hay chơi trò chơi với nhau, vì thế lúc này làm bạn ngồi cùng bàn cũng không ai thấy xấu hổ. Bọn họ, một người nói không ngừng, một người cười không ngừng, những ngày tháng vui vẻ đó đâu giống quãng thời gian phải chịu đựng mùa đông lạnh lẽo áp suất thấp như khi ngồi cạnh Minh Bạch.
Lư Tử Lượng đối xử với cô rất tốt, chỉ cần cô yêu cầu, cậu ấy nhất định sẽ đồng ý. Ví dụ như giúp cô rót nước, mua đồ ăn vặt, còn mang bữa sáng cho cô nói là bản thân mình không muốn ăn, hơn nữa còn kéo cô đi ăn gà trong trò chơi. Lư Tử Lượng nhờ cô giúp cậu ấy học bổ túc, vì thế cô dùng phương pháp học mà Minh Bạch đã dạy cô, dạy lại cho cậu ấy.
“Đây cũng là Minh Bạch dạy cậu?” Lư Tử Lượng nghe cô giải thích xong, lông mày nhăn lại.
Chi Đạo gật đầu: “Năng lực học tập của cậu ấy thật sự rất lợi hại.”
Lư Tử Lượng cúi đầu: “Nhưng tớ không muốn dùng phương pháp cậu ấy dạy cậu.”
Chi Đạo sửng sốt một lúc, thấy mầm biết cây (1), cô giả vờ như không nghe thấy ý tán tỉnh trong lời nói của cậu ấy, trong lòng lại càng bất an hơn.
Tháng 8, Lư Tử Lượng đột nhiên nói với Chi Đạo: “Nếu không, sau này tan học chúng ta cùng đi về nhé.”
Lúc này, Chi Đạo đã quen đi về một mình, không muốn đi chung với người khác, vì thế cô cười uyển chuyển từ chối.
“Không cần đâu. Bình thường tớ thu dọn đồ vật rất chậm.”
“Không sao hết. Tớ chờ cậu.”
“Thật sự không cần. Cậu nghĩ lại xem, đến lúc tiết tự học buổi tối kết thúc thì đã không còn sớm nữa rồi. Cậu vẫn nên về nhà một chút thì tốt hơn.”
Lư Tử Lượng nhìn cô chằm chằm, cười giễu: “Chi Đạo, cậu đã có thể đi cùng Minh Bạch, vì sao lại không thể đi cùng tớ?”
Chi Đạo ngây người: “Cái đó… Không giống nhau.”
“Chỗ nào không giống nhau?” Lư Tử Lượng nhíu mày.
Chỗ nào sao? Cô không muốn nói. Chi Đạo vùi đầu làm bài tập: “Thật đấy, hơn nữa tớ đã quen đi một mình rồi.”
Chờ đến lúc tan học, Chi Đạo thu dọn xong sách vở, cất vào cặp sách. Lúc giương mắt nhìn về phía cửa, lại nhìn thấy Lư Tử Lượng vẫn đứng ở lớp cửa chờ cô, cậu ấy thấy cô nhìn về phía mình liền vẫy tay với cô. Chi Đạo thật sự không muốn về cùng cậu ấy, ngón tay giấu trong góc khuất, vặn vẹo quần đồng phục một hồi, nhìn thời gian thật sự không còn sớm nữa mới cực kỳ không tình nguyện đứng dậy, đi ra cửa.
“Cậu không cần chờ tớ, lần sau cậu cứ đi trước cũng được.” Chi Đạo đứng ngay cạnh cửa phòng, nói rõ ràng với cậu ấy.
“Đi cùng nhau cũng được mà. Chúng ta đều là bạn cùng bàn, đi về cùng nhau tiện thể gia tăng tình bạn thêm thắm thiết, không tốt sao?” Lư Tử Lượng đứng ngoài cửa, tay chống lên tường.
“Chúng ta… Tuyến xe buýt của chúng ta không giống nhau.”
“Thì cùng đi đến trạm giao thông công cộng, vậy cũng không được sao?”
“Tớ…” Lòng Chi Đạo nóng như lửa đốt, lại không biết nên từ chối như thế nào.
“Làm phiền nhường đường một chút.”
Một giọng nói đột nhiên vang từ phía trước, bên ngoài lớp vẫn còn một người! Cả người Chi Đạo cứng đờ, cô đang tập trung nói chuyện với Lư Tử Lượng, nên không biết từ khi nào mình đã đứng chắn giữa cửa phòng. Chi Đạo ngoan ngoãn dịch chuyển sang bên phải một chút, nhường đường cho người kia.
Cô nhìn bóng lưng thiếu niên, dấu hỏi chấm trong lòng càng lúc càng to. Không phải anh đã ra khỏi phòng học từ sớm rồi sao? Sao lại trở lại…
Chi Đạo lập tức nghiêm túc nhìn về phía Lư Tử Lượng: “Lư Tử Lượng, tớ thật sự… Không thích như vậy.”
Lư Tử Lượng ngẩn ra một lát, gãi gãi đầu: “Tớ cũng không định làm gì, cậu đừng khẩn trương.” Nói xong cậu ấy xoay người rời đi.
Chi Đạo thở phào nhẹ nhõm một hơi, trước khi đi, cô còn liếc nhanh qua bóng người mơ hồ trong lớp, sau đó rảo bước thật nhanh đến trạm giao thông công cộng.
Minh Bạch ngồi tại chỗ của mình, căng mặt nhìn ra cửa sổ, thu tay về. Anh nhìn bóng người càng đi càng nhỏ của Lư Tử Lượng, lại nhìn bóng dáng thiết nữ đi ngay phía sau, ngón tay theo bản năng ma sát với ngón giữa. Chi Đạo đi rồi, anh chậm rãi đuổi kịp cô.
Chi Đạo đứng ở trạm giao thông công cộng chờ xe. Lúc chờ xe, cô theo bản năng đứng ở vị trí trước kia hai người thường đứng. Cô cúi đầu, nhìn chằm chằm mũi giày dưới chân, vừa mới ngẩng đầu lên lại bất ngờ nhìn Minh Bạch đứng trong đám người, ở ngay phía trước, cách cô không xa. Bóng dáng cao lớn của thiếu niên đã che khuất ánh đèn, Chi Đạo tức khắc sửng sốt.
Cô tự đánh giá khoảng cách một lúc, rút ra kết luận: Đây là lần đầu tiên sau khai giảng, hai người cách nhau gần như vậy.
“Sao lại không đồng ý đi cùng cậu ta?” Minh Bạch mở miệng.
Chi Đạo mãi mới phản ứng lại “Cậu ta” trong miệng thiếu niên là chỉ ai, gật gật đầu: “Vì sao phải đi cùng?” Minh Bạch cuồng nghe lén sao?
“Cậu ta thích cậu.” Minh Bạch nhìn chằm chằm mặt cô.
Nội tâm Chi Đạo hoảng hốt bất an, còn có giận dữ: “Cậu nói bậy cái gì thế… Cho dù cậu ấy có thật sự thích tôi, tôi cũng không yêu đương.”
Minh Bạch tạm dừng thật lâu, hỏi cô: “Vì sao không yêu đương?”
“Mẹ tôi đã nghiêm túc cảnh cáo rồi. Nếu như yêu đương rồi để bà phát hiện, tôi sẽ bị đánh gãy chân. Hơn nữa, tôi cũng không có hứng thú với cái này.” Chi Đạo lại nghiêng đầu: “Đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ hiện tại của tôi thôi. Nói không chừng ngày nào đó sẽ thay đổi.”
Minh Bạch đứng bên cạnh thiếu nữ, cúi đầu nhìn cô: “Hiện tại không muốn… Sau này, sẽ yêu đương với cậu ta?”
Hừ… Chi Đạo dời ánh mắt qua chỗ khác, tranh thủ lườm thiếu niên một cái, lông mi rũ xuống.
“Không liên quan đến cậu.”
Minh Bạch đột nhiên lấy mũ của mình đội lên đầu cô, vành mũ sụp xuống che đi nửa khuôn mặt của cô. Sau đó, thiếu niên lấy giấy lau cái biển quảng cáo phía sau, trầm mặc cúi đầu dựa lưng vào nó.
Chi Đạo vuốt vành mũ, đầu óc giống như bị huân nóng trong cái lò, đau.
Minh Bạch chỉ là bạn bè quan tâm hỏi han vài câu bình thường thôi, cô sẽ không suy đoán kỳ quái linh tinh như trước. Cuối cùng Chi Đạo cũng hiểu được, cảm giác của những người đang trong khoảng thời gian ái muội. Giống như dòng suối nhỏ, bên trên quấy cho cát bụi đục ngầu, bên dưới nước lại trong vắt. Cô từng vì học vấn sâu rộng của anh, vì nhận được trợ giúp trên mặt học tập mà sùng bái Minh Bạch, nhưng về mặt tình cảm, cô lại càng phản cảm anh.
Dù lời anh nói là thật hay giả, cô không muốn tốn công sức suy nghĩ kiểm chứng. Dù sao, tương lai của cô, tuyệt đối không phải là anh.
Xe buýt đã tới.
Chi Đạo lên xe sau thiếu niên, xác định khoảng cách an toàn giữa hai người.
Sau ngày hôm đó, Minh Bạch gửi tin nhắn, mời cô cùng chơi game với anh, Chi Đạo lập tức từ chối.
Cứ như vậy.
Cách càng xa càng tốt. Đừng để ý chuyện gì nữa, đừng đồng ý chuyện gì nữa.
————————————————
Chi Đạo: Không kẻ nào có thể cản trở con đường học tập của tôi!
Minh Bạch: Báo động!!! Xuất hiện Trình Giảo Kim!!!!

Bình luận (0)

Để lại bình luận