Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh mặc bộ đồ công sở đơn giản, áo sơ mi phẳng phiu, quần tây đứng dáng, mái tóc đen được chải ngược ra sau gọn gàng, tay cầm chiếc cặp tài liệu. Anh vừa đi vừa trò chuyện với những người xung quanh, dáng vẻ ung dung, phong độ ngời ngời.
“Cựu lãnh đạo, tôi xin giới thiệu, đây đều là đồng nghiệp ở Thành ủy. Vị này là Bí thư Nhiếp, tuổi trẻ tài cao. Từ khi chuyển công tác đến Lang Châu, các đồng chí ai cũng nể phục.”
Lời còn chưa dứt, Nhiếp Tu Tề đã bước đến trước mặt ông Đàm, chủ động đưa tay ra bắt, giọng khiêm tốn: “Không dám nhận ạ, lão tiền bối cứ gọi cháu là Tiểu Nhiếp.”
Mấy người đi cùng cũng có chút ngạc nhiên trước thái độ nhún nhường của anh, nhưng chỉ nghĩ rằng Bí thư Nhiếp tôn trọng cán bộ lão thành.
Khi buông tay ra, ông Đàm đẩy gọng kính, nhìn Nhiếp Tu Tề kỹ hơn một chút rồi chậm rãi gật đầu. “Quả là một chàng trai tuấn tú, lịch thiệp.”
Bà Đàm huých nhẹ khuỷu tay chồng, ý trách ông sao lại nhận xét người ta như vậy, không biết còn tưởng ông đang kén rể. Ông Đàm bị vợ nhắc nhở mới tỉnh táo lại, lúng túng ho khan một tiếng. Chuyện này cũng không thể trách ông nghĩ nhiều. Kể từ lúc Tiểu Nhiếp xuất hiện, ánh mắt anh ta cứ dán chặt vào con gái ông, có mù mới không nhận ra anh ta có ý với con bé. Con gái ông vừa mới ly hôn, ông lo lắng cho tương lai của nó là chuyện thường tình.
Vì đều quen biết nên hai bên quyết định nhập bàn ăn tối cùng nhau. Khi ngồi vào phòng ăn, vừa đủ một bàn tròn. Ông Đàm vẫn còn muốn hỏi thêm. Thấy Nhiếp Tu Tề vẫn đang nhìn Đàm Trinh Tịnh không chớp mắt, ông thăm dò. “Tiểu Nhiếp, cậu từ Bắc Kinh đến đây công tác, gia đình không đi cùng sao?”
Đàm Trinh Tịnh đang rót trà vào chiếc chén sứ trắng trên bàn, nghe cha hỏi vậy, cô đoán được ý ông. Vành tai cô lập tức đỏ bừng. Nhận thấy Nhiếp Tu Tề đang cười tủm tỉm nhìn mình, cô đặt vội chén trà xuống, liếc mắt ra hiệu cho cha.
Phía đối diện, Nhiếp Tu Tề khẽ nhếch môi, nụ cười như có như không. “Lão tiền bối, bác nghĩ nhiều rồi ạ. Cháu hiện tại độc thân, trong nhà chỉ có một cô con gái, cũng đưa đến đây đi học rồi. Nói ra thì cháu và lão tiền bối cũng có duyên phận đấy ạ. Con gái cháu học múa, cô giáo chính là cô Tiểu Đàm đây. Vừa rồi ở sảnh cháu chỉ thấy hơi quen mắt, vào phòng sáng đèn hơn cháu mới nhận ra.”
Người cấp dưới cũ ghé vào tai ông Đàm thì thầm: “Cựu lãnh đạo chắc không biết, vợ cũ của Bí thư Nhiếp mất rồi, để lại một cô con gái nhỏ mới học tiểu học thôi ạ.”
Ông bà Đàm đưa mắt nhìn nhau.
Sau bữa cơm, ông Đàm và Nhiếp Tu Tề trò chuyện rất nhiều về công việc. Ông có ấn tượng rất tốt về Nhiếp Tu Tề. Lúc đầu, ông cứ nghĩ cán bộ được điều chuyển đến năng lực có hạn, nhưng sau khi nói chuyện mới nhận ra Nhiếp Tu Tề có kinh nghiệm thực tế phong phú và tầm nhìn độc đáo, ông thầm gật gù tán thưởng. Ban đầu ông thấy Nhiếp Tu Tề đã có con riêng, không phải là đối tượng phù hợp với con gái mình. Nhưng nghĩ lại, con gái ông giờ cũng đã qua một lần đò, tìm người tiếp theo chưa chắc đã được người chưa từng kết hôn. Nếu xét như vậy, điều kiện của hai người thực sự rất tương xứng.
Nhiếp Tu Tề tiễn gia đình Đàm Trinh Tịnh ra xe, dõi theo chiếc xe đi xa, nụ cười trên môi lúc này mới nhạt dần.
Buổi tối, Đàm Trinh Tịnh ở lại nhà cha mẹ. Nghĩ đến việc cô đã ly hôn, giờ sống một mình, cha mẹ nhất quyết giữ cô lại. Phòng ngủ trong nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ. Cha mẹ cũng đã đi ngủ sớm. Đàm Trinh Tịnh rửa mặt xong, chuẩn bị lên giường. Đang nằm thư giãn thì điện thoại bên gối báo có tin nhắn.
Từ khi Nhiếp Tu Tề kết bạn WeChat với cô, ngày nào anh cũng gửi vô số tin nhắn. Không thể tin nổi một người vẻ ngoài lạnh lùng như anh lại có thể nói nhiều đến vậy. Khung chat gần như bị tin nhắn của anh chiếm hết.
“Hôm nay họp… nghe báo cáo… duyệt công văn… tuần sau phải đi…” Cứ như đang báo cáo công việc hàng ngày vậy. Cũng may cuối cùng còn biết nhắn một câu tình cảm: “Hôm nay thấy một chùm hoa nở rất đẹp, anh lập tức nhớ đến em.” “Anh nhớ em.”
Bàn tay cầm điện thoại siết nhẹ lại một chút, Đàm Trinh Tịnh mím môi cười. Người đàn ông này… sao lại sến súa đến thế.
Ting ting ting! Anh gọi video qua WeChat. Đàm Trinh Tịnh hơi bất ngờ, chẳng lẽ anh cũng đang xem lại tin nhắn sao? Cô nhấn nút trả lời, khẽ hắng giọng, không nói gì.
“A lô.” Giọng nói trầm ấm của anh truyền qua.
“Có việc gì vậy?” cô nghịch đuôi tóc, lười biếng hỏi.
“Ngủ chưa?” Anh khẽ cười.
“Mới 9 giờ mà.”
Đầu dây bên kia, anh bắt đầu thở gấp: “Trinh Tịnh, em đang ở phòng mình à?”
Đàm Trinh Tịnh thót tim, liếc nhìn chốt cửa, đảm bảo đã khóa chặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận