Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngoan lắm.” – Vừa lòng gật đầu, hắn dịu dàng bế cô đã động tình lên, hai người cùng ngồi vào bồn tắm. Đôi môi như có như không cọ cọ qua mặt cô, thấp giọng nói bên tai: “Mở chân ra, thầy tắm cho em.”
Nhược Diệp dựa trong lòng ngực hắn do dự một chút rồi chậm rãi tách hai chân ra để lộ cánh hoa múp míp phấn hồng.
Ánh mắt Bạch Mặc u ám nhìn cửa động nho nhỏ phấn hồng rồi nhếch lên cười tà mị. Ngay sau đó hắn vớ lấy vòi sen, điều chỉnh nhiệt độ nước một chút rồi nhắm thẳng vòi nước vào ngay giữa háng Nhược Diệp.
Cô kêu lên một tiếng, theo bản năng khép chân lại: “Thầy Bạch…”
“Mở ra.” – Hắn lạnh giọng ra lệnh.
Nhược Diệp đáng thương lắc đầu, còn chưa kịp từ chối đã bị hắn cưỡng chế banh hai đùi ra khiến cho tiểu huyệt múp hồng bại lộ trước dòng nước.
“A…” – Kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt đánh ụp đến làm cả người cô run rẩy.
“Thấy sao? Sướиɠ không?” – Bạch Mặc xấu xa không ngừng cọ rửa cửa động nho nhỏ, càng thêm kí©ɧ ŧɧí©ɧ kɧoáı ©ảʍ của cô.
“A… Không… Khó chịu… Ưm… Thầy… Thầy…”
Nhược Diệp nghiêng đầu dựa vào ngực Bạch Mặc. Cả người cô run run, hai chân khó nhịn được uốn éo.
“Có cảm giác?” – Hắn cười nhẹ rồi chỉnh lượng nước đến mạnh nhất, vừa lòng nhìn cô toả ra mị thái động lòng người.
“Ưm ưm…” – Dòng nước mang lại kɧoáı ©ảʍ là thế nhưng vẫn không thoả mãn được Nhược Diệp. Cô hơi hơi ngẩng đầu lên nhìn Bạch Mặc, trong đôi mắt mê mang hiện lên tầng sương mù, mặt nhỏ đỏ bừng để lộ ra vẻ kiều mị lúc hứng tình.
Cô vội vàng cầu xin: “Thầy… Ưm… Xin thầy mà… Không…”
Đối diện với đôi môi đỏ kiều diễm gần như gang tấc không biết sao hắn vừa thấy trong phòng y tế. Hắn hừ cười một tiếng sau đó cúi đầu xuống liếʍ liếʍ lên đôi môi mềm, được một lát đôi môi đạm sắc liền dán lên cánh môi cô, lúc này đầu lưỡi trơn trượt cũng luồn vào trong nhấm nháp.
“Ưm…”
Đầu lưỡi linh hoạt không ngừng quấn quít ám muội, thậm chí cô còn có thể ngửi được hương vị lành lạnh kỳ lạ nhàn nhạt bên trong cả miệng của hắn. Hương vị thanh mát ngòn ngọt như thấm vào tận ruột gan khiến Nhược Diệp không cầm lòng được trở tay ôm lấy cổ hắn, tham lam đáp trả lại nụ hôn này.
Nhược Diệp đang vui sướиɠ thì Bạch Mặc đột nhiên rời khỏi môi đỏ. Cô mở to đôi mắt mê mang thêm vài phần khó hiểu nhìn hắn, cô khát vọng nhìn khuôn miệng đẹp đẽ kia trong lòng có chút ngứa ngáy.
Bạch Mặc khẽ cười vuốt nhẹ lên đôi môi đã có chút sưng đỏ lên, hắn cười như không cười nghiêng nghiêng ánh mắt, trầm giọng hỏi: “Thích hôn môi với thầy không?”
Nhược Diệp xấu hổ tới đỏ cả mặt nhưng cô vẫn thành thật gật gật đầu.
Nhận được câu trả lời, Bạch Mặc vừa lòng cười. Hắn ghé sát lại một chút rồi vươn lưỡi ra liếʍ liếʍ môi Nhược Diệp, vô cùng ôn hoà nói: “Ngoan~ Nhưng em phải nhớ kỹ, từ này về sau chỉ có tôi mới có thể làm thế này với em.”
Ngay sau đó, Bạch Mặc câu lấy lưỡi Nhược Diệp, hắn đè cô ở trong ngực mình một lần nữa hôn lấy cô. Hai cánh tay trắng mυ”ŧ vòng qua chiếc cổ thon dài của người đàn ông, cô say mê liếʍ mυ”ŧ lưỡi hắn, cùng hắn trao đổi nước bọt.
Bạch Mặc cũng như là càng hôn càng hăng say, hai tay hắn chậm rãi vuốt ve vòng eo nhỏ nhắn, lòng bàn tay bóp lấy hai bầu thịt nóng bỏng mạnh bạo làm cho Nhược Diệp chỉ trong chốc lát đã hứng lên, cô run rẩy: “Ưm ưʍ… A… Ưm hừ…”
Bạch Mặc cười ra tiếng, cũng không nói nhiều chỉ tiếp tục gặm nhắm môi đỏ, hắn không ngừng dây dưa liếʍ mυ”ŧ, bàn tay từ hai bầu vυ” sưng đỏ di chuyển xuống đùa giỡn tiểu huyệt múp trống không đã lâu.
Trong cơ thể đột nhiên có ngón tay đút vào khiến Nhược Diệp nhịn không được duỗi thẳng lưng thở nhẹ một tiếng, huyệt thịt tự động quấn chặt lấy vật xâm nhập vào bên trong không ngừng co rút lại. Côn ŧᏂịŧ Bạch Mặc cũng nóng như lửa cọ cọ lên tiểu huyệt, qυყ đầυ đặt ngay cửa huyệt không ngừng cọ xát.
“Ưm ưʍ…” – Nhược Diệp đột nhiên bị hắn bế cả người lên, dù thế hai đôi môi vẫn đang quấn quít với nhau. Bây giờ Nhược Diệp ngồi trong lòng ngực Bạch Mặc, không biết từ khi nào mà côn ŧᏂịŧ thô lớn đã đâm vào bên trong tiểu huyệt của cô rồi.
Tiểu huyệt bất thình lình có dị vật làm Nhược Diệp rêи ɾỉ ra tiếng, hai tay ôm chặt lấy Bạch Mặc, gương mặt đỏ hồng dính chặt lấy mặt hắn. Tiếng rêи ɾỉ yêu kiều mềm mỏng phà ra bên tai như chú nai con gặp ai cũng đều sợ khều lửa dục Bạch Mặc ứa ra. Trong lòng hắn thôi thúc du͙© vọиɠ muốn chà đạp lên sự hiện diện mềm mại mảnh mai này, côn ŧᏂịŧ cũng vì thế mà bắt đầu cuồng dã đâm vào rút ra.
“A… Không… Không cần… Nhanh… Nhanh quá… A a… Chậm chút… Thầy… Ưʍ…”
Nhược Diệp toát ra dáng vẻ đau đến muốn khóc, hai hàng lòng mày nhíu chặt lại với nhau, môi nhỏ mấp máy như vừa đau vừa sướиɠ rồi lại không nhịn được phối hợp đong đưa cơ thể theo động tác của hắn.
Côn ŧᏂịŧ nóng hổi không ngừng va chạm tiểu huyệt ướt đẫm nước. Mỗi một cú nhấp vào đều như gãi đúng chỗ ngứa cọ xát vào mỗi một chỗ mẫn cảm trên người Nhược Diệp.
“Thế nào? Có thích không?” – Bạch Mặc tà khí cong cong môi mỏng, đôi mắt đào hoa tràn ngập du͙© vọиɠ.
“… A… Thích… Rất thích… Ưʍ… Ưm a… Thầy… Thầy ơi…”
Nhược Diệp thở dốc dồn dập, hai tay trắng nõn vòng lấy cổ người đàn ông. Cơ thể nhiệt tình lẫn khát vọng chủ động dí sát vào ngực hắn, ham muốn càng nhiều, đôi mắt càng mê ly say lòng người. Khuôn mặt tuấn dật của người đàn ông như mộng như ảo đem đến cho cô cái cảm giác cả người lâng lâng như mình đang phiêu du trên chín tầng mây, dục tiên dục tử.
“Là thích tôi… Hay thích tôi ȶᏂασ em?” – Bạch Mặc quay đầu đi chống lên cái trán cô rồi nhìn thẳng vào hai mắt, cười cười gian xảo hỏi. Côn ŧᏂịŧ dưới thân lại ác ý cọ xát bên trong cơ thể Nhược Diệp, không ngừng va chạm vào những nơi mẫn cảm bên trong tầng thịt mềm.
Cảm nhận được động tác của hắn, Nhược Diệp bất lực uốn éo thân mình. Nhìn Bạch Mặc tuấn nhan thanh tuyệt xuất trần ở trước mặt, cô như khóc đến nơi: “Thích! Đều thích hết! Thầy mau mau cho em đi… Ô ô… Đừng như vậy mà… Cho em… Em… Khó chịu quá…”
Vừa lòng thưởng thức dáng vẻ ngây thơ lại dục cầu bất mãn, mắt hoa đào cong cong lên khẽ cười một tiếng, vừa dụ vừa dỗ nói: “Ngoan, Diệp Nhi của thầy không khóc, thầy cho em liền đây, nhưng mà…”
Tạm dừng một lát, Bạch Mặc chớp chớp mắt, môi đỏ ghé sát bên tai cô thấp giọng nói: “Em phải nhớ cho kỹ, đây chính là em tự tìm lấy…”
Nghe xong, ngây thơ, Bạch Mặc thì rút ra đẩy người cô xuống rồi hung hăng đâm toàn bộ côn ŧᏂịŧ vào tận nơi sâu nhất bên trong.
Rất mau sau đó, trong phòng tắm lại vang lên tiếng bạch bạch bạch kịch liệt hòa lẫn với tiếng hai người thở dốc cùng rêи ɾỉ…

Bình luận (0)

Để lại bình luận