Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tay Khương Từ Niên dừng lại ở phần sau cổ ấm áp của cô, xương ngón tay bóp chặt lấy nó mà xoa bóp. Những cô lại cảm thấy sự la lạnh lẽo truyền đến từ những ngón tay, không nhịn được phản xạ có chút sợ hãi. Anh dùng sức làm cho phần cổ đau nhức lại càng thêm khó chịu.

Lê Đông vẫn sợ hãi mở to mắt, ánh mắt như chôn ở cánh tay, không ngẩng lên, biểu hiện thất thỏm lo âu. Nhiệt độ cơ thể bình thường đã nhanh chóng hạ.

“Bị bệnh thì phải uống thuốc chứ, sao có thể tự mình em chiu đưng, như vậy thì giống như hành hạ bản thân quá.”

Lê Đông có thể nghe thấy trong giọng nói của Khương Từ Niên có chút cười, cô liền có thể tưởng tượng ra khuôn mặt dịu dàng nói cười kia, khiến người khác cảm thấy thật dễ gần.

Lê Đông nắm chặt tay, vừa định nói chuyện thì Quan Xuyên đã xen ngang.

“Khương Từ Niên!” Quan Xuyên hai tay cầm túi cơm, từ phòng ăn đi tới, nhìn cậu ta mà hất cằm về phía cửa sổ, ám chỉ anh nhìn về hướng đó.

“Chủ nhiệm lớp đang kiếm cậu đó.”

Nghe vậy, Khương Từ Niên buông cổ tay đang nắm của Lê Đông ra. Anh mỉm cười mà nhìn về phía phần cổ mảnh khảnh của cô, nó vẫn còn lưu lại dấu ngón tay, giọng nói dịu dàng: “Anh đi lấy thuốc cho em.”

Khương Từ Niên đi ra khỏi phòng học, đối diện với giáo viên chủ nhiệm chào hỏi.

“Em chào cô.” Anh ngoan ngoãn cất lời.

Chủ nhiệm gật đầu mỉm cười, uy nghiêm trên mặt cũng vì vậy giảm đi một chút. Cô giáo cầm giáo án đi về phía trước, quay đầu nhìn về phía cửa sổ lớp thì thấy Quan Xuyên đang đứng cùng với Lê Đông. Cả hai đang vui vẻ nói chuyện.

Giữa giờ nghỉ trưa thế này, các bạn học đều đi ra ngoài ăn cơm, nhưng hiện tại Quan Xuyên với Lê Đông lại đang ở lớp thầm thì to nhỏ. Hành động thân mật như thế rất khó để người khác không suy diễn.

Chủ nhiệm lớp nhíu mày suy nghĩ, vì sao mà từ học sinh ngoan Khương Từ Niên nay lại chuyển thành lớp trưởng Quan Xuyên rồi?

“Tôi cho cậu một lời khuyên không tồi nhỉ?” Quan Xuyên ghé sát tai của Lê Đông cười tủm tỉm, giọng nói đầy ẩn ý.

Lê Đông ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh mang bao suy nghĩ, nhìn kỹ thấy đôi mắt đó lại rất sâu.

“Có phải cậu biết điều gì đúng không?” Giọng nói của cô cực kỳ nghiêm túc, sắc mắc cũng trở nên nghiêm túc.

Khóe miệng Quan Xuyên cười càng lúc càng cong. Lê Đông có thể hỏi cậu loại chuyện này, liền chứng minh cô đã phát hiện được sự thật.

“Lê Đông!” Chủ nhiệm lớp xuất hiện ở cửa, nghiêm túc kêu tên cô.

“Cùng cô đến văn phòng một chuyến đi.”

Trong lúc đi ra ngoài phòng, Lê Đông nhìn thoáng qua Quan Xuyên, ầm thầm liếc cậu ta một cái oán giận, giận cậu ta không nói sự thật cho cô sớm một chút.

Khương Từ Niên trở lại lớp thì Lê Đông đã không còn ở đây.

“Cậu ấy bị chủ nhiệm lớp kêu đi nói chuyện rồi.” Quan Xuyên ngồi ở bên cạnh bàn của Lê Đông, tay để trong túi, một chân gác lên bàn, chân còn lại chống dưới mặt đất.

“Là đi nói chuyện gì vậy?” Ở trường học, Khương Từ Niên rất ít khi để lộ gương mặt lạnh lùng của mình, nay trước mặt Quan Xuyên, anh không kiêng nể che giấu.

Quan Xuyên có chút buồn rầu, gãi gãi gương mặt nói: “Chủ nhiệm lớp hình như hiểu lầm tôi với cậu ấy có quan hệ gì, nhiều lắm là la mắng cậu ấy hai ba câu là xong.”

“Cậu đã làm điều gì.” Khương Từ Niên đem bao thuốc đau dạ dày ném lên trên mặt bàn.

“Chỉ là quan tâm một chút bệnh tình của cậu ấy thôi.”

“Cậu không cần làm loại chuyện dư thừa này.” Khương Từ Niên liếc Quan Xuyên một cái.

Cả ngày, tâm tình Lê Động thật sự không tốt. Gặp phải sự thật như vậy, cô thật sự thắc mắc Khương Từ Niên vì lý do gì mà đối đãi tốt với mình như vậy.

Nhưng nếu tưởng tượng anh là một tội phạm giết người, còn không dám phát hoả bực tức với anh, thế còn muốn duy trì dáng vẻ không biết gì mà thích anh.

Lê Đông ngay từ đầu đã lợi dụng anh, hiện tại đều đã biến thành một trò cười, Khương Từ Niên là đầu sỏ gây tội khiến cô bị bắt nạt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận