Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nguyên Thanh nằm trên giường trong phòng ngủ, kiêu ngạo từ chối: “Không muốn.”

Tông Tầm có chút hé miệng, hỏi lại: “Vậy anh buổi tối tan học đi tìm em được không?”

Nguyên Thanh trên mặt cười xấu xa tiếp tục từ chối, “Không muốn.”

“Tốt a, anh đi học tập.”

“Ừm, đi thôi đi thôi.” Nguyên Thanh lên tiếng, tranh thủ thời gian thúc giục anh.

Cánh tay cầm điện thoại của Tông Tầm rũ xuống, bờ vai luôn luôn thẳng giờ phút này lại cong ra, lộ ra độ cong mệt mỏi.

Cô đã không đến cửa hàng, vậy anh không cần đúng giờ đến đó chờ, chuyện ăn cơm có thể trì hoãn một chút, Tông Tầm chậm rãi trở về thư viện.

12 giờ 46 phút, ánh mắt Nguyên Thanh từ trên đồng hồ chuyển dời đến ngoài cửa sổ, anh thế nào còn chưa tới ăn cơm? Đại học cũng không có bận bịu như vậy, anh có phải hay không cùng người khác đi ăn cơm, thế mà không báo cho biết một tiếng, Nguyên Thanh nhíu nhíu mày, có chút không vui.

Tựa ở phòng ăn bên quầy bar, nhìn chằm chằm điện thoại im lặng, ngay lúc cô còn do dự không biết có nên gọi cho anh hay không, Tông Tầm đẩy cửa tiến đến, Nguyên Thanh vô ý thức giương mắt nhìn sang.

Không phải nói không đến cửa hàng cùng anh ăn cơm? Tông Tầm nhướng mày.

Nguyên Thanh bình thản nói đi về hướng phòng bếp: “Em để bếp sau nấu cơm cho anh.”

“Cùng ăn một chỗ sao?” Tông Tầm nhìn về phía bóng lưng của cô hỏi.

Bây giờ đã mấy giờ rồi, cô đã sớm ăn, Nguyên Thanh nhếch miệng, ghét bỏ nói: “Hừ, không muốn, mình anh ăn đi.”

Tông Tầm không có nói nữa, đi đến chỗ ngồi ngày thường hay ăn ngồi xuống.

Không cần chờ lâu Nguyên Thanh liền bưng khay tới, mang đến một khay có bông cải xanh và thịt giòn yêu thích cùng một bát cơm, rau rửa sạch và cắt trước, thịt giòn cũng đã được tẩm ướp trước, chỉ để làm cho anh, để anh mau chóng ăn đồ ăn.

“Ăn đi.” Cô nhìn qua Tông Tầm dùng tay sạch sẽ cầm đũa lên, ý nghĩ nên hỏi anh tại sao đến muộn lập tức bị cô từ bỏ, cô không đành lòng quấy rầy thời gian dùng cơm của anh.

Nguyên Thanh tâm tình thật không tốt, cô cảm thấy không khỏi có chút khoa trương, cũng bởi vì Tông Tầm tới chậm cũng không báo với cô, chuyện nhỏ này có thể khiến cô phát cáu.

Đi đến quầy bar cùng nhân viên nói chuyện thương lượng, cảm giác được phía sau có một luồng ánh mắt nhìn trên người mình, cô quay đầu nhìn, là một người ngoại quốc thường xuyên đến đây dùng cơm, cô nhìn anh ta rồi khẽ cười cười, rồi mới tiếp tục cùng nhân viên nói chuyện.

Cũng không lâu lắm, người nước ngoài kia dùng cơm xong đi tới, rất có lễ phép nói: “Quấy rầy một chút.”

Nguyên Thanh ra hiệu nhân viên đi làm việc, rồi mới chờ người đàn ông trước mặt nói tiếp.

“Xin hỏi cô còn độc thân sao?”

Nguyên Thanh nghe xong cười một tiếng, trả lời: “Vâng.”

Cô nói xong nhìn qua bóng lưng người nào đó đang ăn cơm yên tĩnh, hài lòng nhìn thấy sau lưng anh cứng đờ.

Sau khi nhận được câu trả lời đầy thành ý, người đàn ông ngoại quốc mỉm cười hỏi: “Em có thể chấp nhận sự theo đuổi của anh không?”

Nguyên Thanh vừa vặn cười, ngay thẳng nói: “Không, em không chấp nhận anh theo đuổi, em cảm thấy đối với em sẽ có nhiều sự bối rối.”

Người đàn ông ngoại quốc không cảm thấy xấu hổ chút nào, anh ta đáp lại một cách lịch thiệp:” Được rồi, thứ lỗi cho tôi …Ồ, đồ ăn ở nhà hàng của cô không tệ. ”

Nghe thấy người đàn ông bị từ chối, tâm tình buồn bực của Tông Tầm hơi có chút hòa hoãn, anh nhẹ nhàng buông xuống bát đũa, rút ra một tờ giấy lau sạch sẽ miệng.

Nhìn lại quán bar, tình cờ bắt gặp ánh mắt của Nguyên Thanh, anh cảm thấy cô luôn ở đó, Tông Tầm trong nháy mắt ném đi những cảm xúc phức tạp trong lòng, không muốn bản thân lại thêm phiền não, trước tiên trong khoảng thời gian này phải học tập và hoàn thành nhiệm vụ nghiên cứu, anh đứng lên, nhìn cô nói: “Anh đi.”

Nguyên Thanh thấy anh đã có sắp xếp, liền ngập ngừng đáp: “Ừm…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận