Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bản Án Tử Hình Của Hôn Nhân
Trương Tuyền Phong chưa bao giờ bị sỉ nhục như vậy, nhất là trước mặt đám người lạ. Hắn hít một hơi sâu, cố giữ thể diện của một giám đốc.
“Thôi Hiểu, tôi nể cô là bạn của Nhàn Linh nên không muốn làm lớn chuyện. Cô ấy đang kích động. Chúng tôi chỉ cãi nhau chút thôi.”
“Cãi nhau?” Thôi Hiểu nhướng mày, giọng sắc như dao. “Cãi nhau mà anh định hiếp dâm vợ mình à? Cãi nhau mà anh đập phá đồ đạc à? Anh tưởng tôi điếc hay mù?”
Cô khoanh tay, đi một vòng quanh hắn, vẻ mặt đầy khinh bỉ. “Anh nhìn lại cái bản mặt của anh xem. Anh nghĩ anh là ai mà dám coi thường Phó Nhàn Linh? Anh ở ngoài nuôi con đĩ nhãi nào, tưởng bạn tôi không biết à?”
Sắc mặt Trương Tuyền Phong tái đi. Hắn nhìn Phó Nhàn Linh, thấy cô quay mặt đi, hắn biết, mọi chuyện đã vỡ lở.
“Chỉ là… một sai lầm.” Hắn cố biện bạch.
“Sai lầm?” Thôi Hiểu cười lớn hơn. “Sai lầm mà kéo dài gần hai năm? Sai lầm mà anh vung tiền mua túi, mua son, quay cả clip nóng bỏng gửi cho nhau? Anh tưởng chúng tôi ngu chắc?”
Luật sư Trần, người nãy giờ vẫn im lặng, lúc này mới ho nhẹ một tiếng, mở cặp tài liệu.
“Anh Trương, tôi là luật sư đại diện cho cô Phó Nhàn Linh. Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng về việc anh ngoại tình trong thời gian hôn nhân, bao gồm sao kê thẻ tín dụng, tin nhắn qua lại với cô Lý Ly Ly, và,” ông dừng lại, liếc nhìn hắn, “23 đoạn video và 114 bức ảnh thân mật. Theo luật hôn nhân, anh đã vi phạm nghiêm trọng, bên có lỗi là anh.”
Mặt Trương Tuyền Phong từ tái nhợt chuyển sang trắng bệch. Hắn không ngờ Phó Nhàn Linh lại có thể lấy được những thứ đó. Chiếc điện thoại kia!
Hắn nhìn Phó Nhàn Linh, ánh mắt không còn là tức giận, mà là một sự sợ hãi thoáng qua. Hắn đang leo lên cao, nếu chuyện này bung bét, sự nghiệp của hắn coi như vứt.
“Được rồi.” Hắn nghiến răng. “Cô muốn gì?”
“Ly hôn.” Phó Nhàn Linh lúc này mới lên tiếng. Giọng cô khàn đặc nhưng kiên quyết.
“Ly hôn?” Trương Tuyền Phong cười gằn. “Phó Nhàn Linh, cô nghĩ cho kỹ. Ly hôn rồi cô được cái gì? Cô không có việc làm, dựa vào đâu mà sống?”
“Không cần anh lo.”
“Được.” Hắn nhún vai, cố tỏ ra vẻ thượng phong. “Ly hôn cũng được. Nhưng của cải phải chia. Tôi vất vả bên ngoài kiếm tiền, cô ở nhà không làm gì. Chia ba bảy. Tôi bảy, cô ba.”
“Anh bị điên à?” Thôi Hiểu gào lên. “Anh ngoại tình, anh là bên có lỗi, anh phải cút ra khỏi nhà tay trắng!”
“Im đi!” Trương Tuyền Phong quát. “Tôi đang nói chuyện với vợ tôi!”
“Tôi không phải vợ anh nữa.” Phó Nhàn Linh bất ngờ cầm chiếc giày cao gót Chanel mà hắn mới mua “chuộc lỗi” trên sofa lên, ném thẳng xuống đất. Tiếng gót giày va vào sàn đá lạnh lùng.
“Anh mới là người nên câm miệng, Trương Tuyền Phong. Anh không có tư cách quát mắng Thôi Hiểu.” Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, sự sợ hãi ban nãy đã biến mất, chỉ còn lại sự mệt mỏi và chán ghét.
“Ba bảy, tôi đồng ý.”
“Nhàn Linh!” Thôi Hiểu hét lên. “Cậu điên à! Sao lại cho nó dễ dàng như thế?”
Phó Nhàn Linh lắc đầu, cô kéo tay Thôi Hiểu. “Tớ không cần gì cả. Tớ chỉ muốn thoát khỏi đây. Một giây cũng không muốn dây dưa.”
Trương Tuyền Phong sững sờ. Hắn nghĩ cô sẽ đòi hỏi, sẽ làm ầm lên. Hắn đã chuẩn bị sẵn 18 tỷ để bịt miệng cô, nhưng cô lại đồng ý dễ dàng như vậy. Điều này khiến hắn cảm thấy mình mới là kẻ thua cuộc.
“Được.” Hắn gật đầu. “Luật sư Trần, soạn thỏa thuận đi. Ngay bây” giờ.
Thỏa thuận được ký nhanh chóng. Phó Nhàn Linh ký tên mình mà không hề run tay. Kể từ giây phút này, cô đã tự do.
“Chúng ta đến Cục Dân Chính ngay.” Thôi Hiểu thúc giục.
“Bây giờ?” Trương Tuyền Phong nhíu mày.
“Đúng vậy, bây giờ. Nộp đơn ly hôn, bắt đầu 30 ngày chờ. Trong 30 ngày này, anh mà giở trò,” Thôi Hiểu cười khẩy, “thì 23 cái video kia sẽ được gửi đến tận tay bố mẹ anh, sếp của anh, và cả vợ của đối tác anh nữa.”
Trên xe đến Cục Dân Chính, không khí im lặng đến ngột ngạt. Phó Nhàn Linh nhìn ra cửa sổ, mưa bắt đầu rơi. Lòng cô trống rỗng.
Sau khi nộp đơn xong, lúc ra cửa, Trương Tuyền Phong đột nhiên gọi cô lại.
“Nhàn Linh.”
Cô dừng bước nhưng không quay đầu.
“Chuyện này… khoan hãy nói cho ba mẹ biết. Em biết sức khỏe ba em không tốt.” Hắn bắt đầu dùng đến chiêu bài cuối cùng. “Cứ coi như chúng ta vẫn bình thường, cuối tuần anh vẫn sẽ cùng em về thăm ông bà. Đợi qua một thời gian, được không?”
Phó Nhàn Linh siết chặt túi xách. Hắn vẫn không quên lợi dụng điểm yếu của cô.
Cô không trả lời, bước nhanh về phía chiếc xe của Thôi Hiểu, nơi cô bạn đang chờ sẵn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận