Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lệnh Trục Khách
Không gian trong căn nhà gỗ chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói như tiếng gõ nhịp của thời gian, đếm ngược những khoảnh khắc cuối cùng giữa hai người.
Phó Hoành vẫn đứng quay lưng về phía Tinh Thần, hai tay đút túi quần, dáng vẻ cô độc đến đau lòng. Hắn đang cố kìm nén con quái vật đang gào thét trong lòng mình. Hắn muốn quay lại, ôm chặt lấy cô, hôn lên đôi môi tái nhợt kia, sưởi ấm cho cơ thể đang run rẩy của cô. Nhưng hắn không thể.
Càng giữ cô lại, cô sẽ càng bị cuốn vào vòng xoáy hận thù này. Cổ Thế Xương đã bị dồn vào đường cùng, chó cùng rứt giậu, ai biết ông ta sẽ làm ra chuyện điên rồ gì? Để cô ở lại Đài Loan lúc này là quá nguy hiểm.
“Chậm nhất là ngày mai, em phải dọn về đây ở!” Hắn đột ngột lên tiếng, giọng điệu ra lệnh, cứng nhắc như một tối hậu thư.
Tinh Thần ngỡ ngàng. Hắn vẫn muốn giam cầm cô sao? Ngay cả khi mối quan hệ của họ đã nát bươm, ngay cả khi hắn đã có gia đình?
“Không!” Cô trả lời dứt khoát, ánh mắt kiên định. “Tôi sẽ không quay lại. Tôi không muốn tiếp tục làm con rối của anh nữa.”
Phó Hoành quay phắt lại, ánh mắt rực lửa giận dữ, nhưng sâu thẳm bên trong là sự lo lắng bị che giấu vụng về. “Em dám cãi lời tôi?”
“Tôi không còn gì để mất nữa rồi.” Tinh Thần cười nhạt, nụ cười thê lương. “Dì Hồng đã mất, cha tôi… coi như cũng đã chết trong lòng tôi. Tôi chỉ còn cái mạng này thôi, anh muốn lấy thì cứ lấy đi.”
Sự bất cần của cô khiến Phó Hoành hoảng sợ. Hắn sợ cô sẽ làm điều dại dột, sợ cô sẽ biến mất khỏi tầm mắt hắn mãi mãi.
“Được! Giỏi lắm!” Hắn gầm lên, chỉ tay ra cửa. “Nếu không muốn nghe lời, thì cút đi! Cút ngay lập tức! Rời khỏi nơi này, rời khỏi Đài Loan! Đừng bao giờ để tôi nhìn thấy mặt em nữa!”
Tinh Thần nhìn hắn trân trân. Đây là lần đầu tiên hắn đuổi cô đi. Ánh mắt hắn tàn nhẫn, lời nói hắn sắc như dao, cắt đứt mọi hy vọng mong manh còn sót lại trong lòng cô.
“Được. Tôi đi.”
Cô xoay người, bước nhanh ra cửa, lao mình vào màn mưa đen kịt. Cô không quay đầu lại, vì cô sợ nếu quay lại, cô sẽ thấy sự yếu đuối của mình, hoặc tồi tệ hơn, là sự đau đớn trong mắt hắn.
Phó Hoành đứng chôn chân tại chỗ, nhìn cánh cửa đóng sầm lại. Tiếng đóng cửa như tiếng búa tạ giáng mạnh vào tim hắn, vỡ tan tành. Hắn đã đuổi cô đi. Hắn đã đẩy người con gái hắn yêu thương nhất ra khỏi cuộc đời mình.
Hắn loạng choạng bước tới quầy rượu, rót một ly rượu mạnh, uống cạn một hơi. Chất lỏng cay nồng đốt cháy cổ họng, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn.
“Tinh Thần… xin lỗi…” Hắn thì thầm vào khoảng không vô định, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má cương nghị. Hắn phải làm thế. Chỉ có cách đẩy cô đi thật xa, cô mới được an toàn. Hắn sẽ một mình đối mặt với tất cả, sẽ kết thúc ân oán này, rồi… nếu còn có cơ hội, hắn sẽ đi tìm cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận