Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm… A… A Rất sướng… Hàn Sinh ca ca… Khoan đã…. Em có chuyện muốn nói với anh…”
Mộ Diên cố gắng gom chút lý trí còn sót lại, hai tay bám chặt lấy bờ vai rắn chắc của hắn, sợ rằng mình sẽ bị những cú thúc mạnh bạo kia hất văng đi mất.
“Ừ, nói đi.” Phó Hàn Sinh vừa trả lời, vừa nâng một chân của cô lên vai, thay đổi tư thế để đi vào sâu hơn từ bên hông.
Mộ Diên nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, nhìn khuôn mặt dịu dàng nhưng ngập tràn dục vọng của người đàn ông phía trên. Cô hít một hơi sâu, quyết định nói ra điều mình đã suy nghĩ bấy lâu:
“…. Em… Em muốn đi về tìm thím…”
Cô đã hứa với thím Kiều chỉ về đây ba tháng. Lúc đi, thím đã phản đối kịch liệt. Giờ cô muốn quay lại, kể cho thím nghe về chuyện của cô và Phó Hàn Sinh, mong nhận được sự chấp thuận. Cô muốn ở lại đây, ở lại bên cạnh hắn danh chính ngôn thuận.
Nhưng Phó Hàn Sinh không hiểu ý cô. Nghe đến câu “muốn đi về”, sắc mặt hắn lập tức biến đổi.
“Em nói cái gì? Mộ Diên!”
Hắn gầm lên, giọng nói lạnh băng đầy sát khí. Mộ Diên, cô gái này đúng là đồ vô tâm, nuôi ong tay áo.
Sống lưng Mộ Diên lạnh toát. Hắn gọi cả tên lẫn họ của cô, điều mà hắn rất hiếm khi làm. Cô ngơ ngác lặp lại: “Em…”
“Mộ Diên, em dựa vào cái gì mà đòi đi? Dựa vào việc anh chiều chuộng em sao?”
“Hả?!” Mộ Diên tròn mắt ngạc nhiên.
Phó Hàn Sinh khựng lại một chút. Hắn chợt nhận ra, Mộ Diên chưa bao giờ nói sẽ đi luôn, chưa bao giờ nói sẽ bỏ hắn. Là do hắn quá nhạy cảm, quá sợ hãi việc mất cô một lần nữa nên mới phản ứng thái quá như vậy. Vết thương lòng năm xưa bị xé toạc, khiến hắn hoảng loạn đến mất kiểm soát.
Đôi mắt Phó Hàn Sinh đỏ ngầu, hắn cắn răng chịu đựng cơn đau nhói lên từ huyệt Thái Dương. Hắn giữ chặt lấy đôi tay đang giãy giụa của Mộ Diên, đè mạnh lên đầu giường. Bên dưới, chỗ giao hợp sưng đỏ bị hắn tấn công dồn dập. Côn thịt như một mũi khoan, mở rộng lối vào, muốn nghiền nát cô ra, muốn hòa tan cô vào làm một với mình.
“Mộ Diên, anh sẽ không để em trốn lần nữa đâu! Em là của anh! Chết cũng phải là ma nhà họ Phó!”
Hắn gầm gừ, điên cuồng chiếm đoạt.

Mưa xuân đã tạnh, cây cối trong vườn được gột rửa trở nên xanh tươi mơn mởn. Nhưng không khí trong công quán lại trở nên căng thẳng lạ thường.
Kể từ đêm hôm đó, bên ngoài công quán luôn xuất hiện những gã đàn ông to cao, lực lưỡng đi lại tuần tra, canh gác cẩn mật. Mộ Diên biết, Phó Hàn Sinh đang giam lỏng cô.
Thỉnh thoảng, Lục Võ sẽ mang đến vài tờ báo tuần san cho cô đọc giải khuây. Tô Vân cũng thường xuyên ghé qua phòng trò chuyện với cô. Hai người phụ nữ ngồi bên nhau, nói chuyện son phấn, quần áo chán chê rồi lại chuyển sang chuyện đời.
Tô Vân kể cho Mộ Diên nghe về Thượng Hải phồn hoa đô hội, về những nơi lãng mạn mà cô từng đi qua. Cô kể về quá khứ làm đào hát của mình, về niềm đam mê sân khấu cháy bỏng hơn cả cuộc đời trần tục. Mỗi lời ca cất lên đều là tinh túy của tâm hồn, nhưng cô ghét phải diễn kịch đời thường, ghét những mưu mô toan tính bẩn thỉu.
Mộ Diên hỏi vì sao cô không tiếp tục đi hát. Tô Vân cười buồn, bảo thời thế loạn lạc, ra ngoài bây giờ chẳng khác nào tự nộp mạng cho đám lính Nhật háo sắc. Có mấy cô đào cùng thời với cô đã bị chúng bắt đi, hãm hiếp tập thể đến mức thối rữa vùng kín rồi ném xác ra bãi tha ma.
Dù hiện tại được Phó tam gia che chở, nhưng Tô Vân không muốn gây thêm phiền phức cho ngài ấy. Cô là người dũng cảm, dám yêu dám hận, nụ cười của cô rạng rỡ như hoa, phong tình vạn chủng.
Mộ Diên nhìn Tô Vân, thầm ngưỡng mộ vẻ đẹp và sự mạnh mẽ ấy. Nhưng trong lòng cô lại dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Không biết Phó Hàn Sinh giữ Tô Vân ở lại, liệu có chút tình ý nào không?
Người hầu trong nhà luôn để mắt đến nhất cử nhất động của Mộ Diên. Dù cô chỉ ngồi đọc sách hay viết chữ ở hoa viên, cũng có vô số ánh mắt dõi theo từ xa.
Một hôm, khi Mộ Diên đang luyện chữ, Tô Vân đứng bên cạnh tấm tắc khen ngợi, rồi ngỏ ý xin Mộ Diên dạy mình học chữ. Cô ấy cười, thú nhận rằng mỗi lần thấy Phó Hàn Sinh đọc sách, cô đều muốn đến gần hỏi chuyện nhưng vì mù chữ nên xấu hổ, sợ làm hắn chê cười.
Mộ Diên dừng bút, ngẩng đầu nhìn Tô Vân, lòng dâng lên một cảm giác xót xa xen lẫn ghen tị. Vì sao Tô Vân có thể thẳng thắn và quả cảm trong tình yêu đến thế?
Nhưng rồi, mọi chuyện đột ngột thay đổi.
Hôm ấy, công quán yên ắng lạ thường. Nhìn qua cửa kính xuống sân, đám vệ sĩ to cao đã biến mất.
Tô Vân hốt hoảng chạy vào phòng ngủ của Mộ Diên, nước mắt giàn giụa, giọng nói nghẹn ngào báo tin dữ:
“Mộ cô nương… Tam gia… Tam gia bị bắn trúng rồi! Ngài ấy vừa được đưa vào bệnh viện cấp cứu!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận