Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi cô tỉnh dậy, phát hiện quần lót của mình đã ướt hết, là tới kì kinh nguyệt.

Giữa trưa Liêu Thuân nhận được điện thoại của Trần Hương, vừa vặn lúc anh cùng với mọi người ra ngoài ăn cơm, cả đám người đang đi trên đường thì nghe Liêu Thuân lớn giọng: “Tìm anh à?”

Mọi người: “…”

Trần Hương ở đầu dây bên kia nhỏ giọng hỏi: “Anh đang dùng cơm sao?”

“Anh đang định đi đây.” Mặt mày Liêu Thuân giãn ra, trong lòng thầm vui vẻ.

Trần Hương ‘ồ’ một tiếng: “Vậy anh đi ăn đi.”

Nói xong, cô liền muốn cúp điện thoại

Mày rậm Liêu Thuân nhíu lại: “Chỉ thế thôi hả?”

Trần Hương ngơ ngác: “Dạ?”

“Còn gì nữa không?” Liêu Thuân hỏi

Cô không hiểu: “Còn cái gì ạ?”

“Có nhớ ông xã không?” Liêu Thuân bực bội hỏi: “Không muốn biết khi nào ông xã trở về sao?”

Mặt Trần Hương đỏ lên, tuy cô rất muốn, nhưng vì quá xấu hổ nên không dám nói.

“Hỏi đi.” Liêu Thuân thúc giục cô.

Hồi lâu sau Trần Hương mới nhỏ giọng hỏi anh: “Ông xã… Khi nào anh về?”

Liêu Thuân cảm nhận được một luồng khí nóng từ bụng lan tỏa tới đầu, anh hít sâu một hơi: “Em yêu à, bây giờ anh muốn trở về làm em liền.”

Cuộc xả giao với huấn luyện viên hồi lâu mới xong, Liêu Thuân nôn nóng muốn tới chỗ Trần Hương, anh về đến câu lạc bộ thì nhận được điện thoại trong nhà, hỏi khi nào anh mới dẫn bạn gái về nhà ra mắt.

Ban đầu mẹ Liêu cho rằng mấy ngày sau anh sẽ dẫn người về nhà, nhưng đã trôi qua một tuần rồi mà vẫn chưa có động tĩnh gì, bà đành phải gọi điện thoại hỏi thăm một chút, xem thử có chuyện gì không.

Liêu Thuân nói: “Cô ấy tạm thời không muốn đi.”

“Tại sao?” Mẹ Liêu không hiểu: “Tại sao con biết không?”

“Còn sao với trăng gì nữa, cô ấy chê con thô kệch, chỉ mở được cái câu lạc bộ, chê con là người vô văn hóa, mở mồm ra chỉ biết nói tục nói tằng, tính tình quá tệ.”

Mẹ Liêu nghe được, gật gù đồng ý, đúng là con trai của bà thật sự quá bồng bột, một lời khó nói hết.

Trần Hương so với những cô gái khác thì quả thật rất khác nhau, gương mặt sạch sẽ, tính tình lại tốt, có thể cảm nhận được cô có thể chịu đựng được tính khí của Liêu Thuân, mẹ Liêu càng nghĩ càng thấy Trần Hương hợp ý với bà: “Con biểu hiện cho tốt, mẹ thấy cô bé ấy rất được, mẹ đã nói với ba rồi, ông ấy cũng muốn gặp.”

“Cô ấy thất học.” Lời nói trong lòng Liêu Thuân phun ra hết: “Mẹ, nếu mọi người chấp nhận cô ấy thì con đưa cô ấy về gặp mặt, còn nếu không, sau này điện thoại cũng đừng hòng gọi.”

Mẹ Liêu giật thảy mình, hết hồn: “Cô bé đó thất học, là không đi học đại học à?”

“Cấp 2 cũng chưa học xong.” Liêu Thuân móc ra một điếu thuốc.

Con dâu của bạn mẹ Liêu, không phải học Harvard thì cũng học Thanh Hoa, Bắc Đại, không ít người đều là du học sinh nước ngoài, thậm chí đã về nước để làm giáo sư.

Hoàn cảnh nhà cô gái đó như thế nào mà học cấp hai cũng chưa xong?

Mẹ Liêu định khuyên nhủ anh, thì điện thoại đã bị bố Liêu giật lấy: “Không thể chấp nhận được! Sau này nhà tao không gọi cho mày nữa, mày muốn làm gì thì mặc xác mày, lăn xa xa một chút! Sau này cũng đừng có về nhà.”

Điện thoại đã cúp.

Liêu Thuân hút hết một điếu thuốc, cười lạnh một tiếng, nhấc chân đi ra ngoài.

Trời đã tối, bây giờ là 9 giờ, anh lái xe đi tìm Trần Hương, cô gái ngốc này vẫn chưa về nhà, cô đang ở kho hàng trong siêu thị kiểm kê lại giá cả hàng hóa, mấy ngày nay cô đã quen cách thức hoạt động ở siêu thị, còn đang tính toán hàng hóa nhập về hôm nay, thậm chí cô còn so sánh giá cả chênh lệch giữa giá bán hàng hóa, ghi chú trên giấy nhớ.

Khi cô nhận được điện thoại của Liêu Thuân thì có chút khẩn trương, vì hôm nay cô đã quên gọi điện thoại cho anh.

“Em đang ở đâu?” giọng anh như đang đè nén cơn hỏa hoạn trong người, hình như đang rất tức giận.

Trần Hương khẩn trương hơn nữa: “Em, em sai rồi, em đang ở siêu thị, trong kho hàng, em mải kiểm hàng nên quên gọi cho anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận