Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời điểm bánh xe lửa rít lên một tiếng chói tai rồi dừng lại hẳn một lần nữa ở một ga xép vắng vẻ, một gã đàn ông lạ mặt với khuôn mặt bặm trợn nhưng lại ăn bận chỉnh tề sắm vai làm người chồng chăm lo của Mạn Nhu, tàn bạo xốc nách lôi kéo mang cô xuống khỏi toa xe. Cô lảo đảo bước đi, đầu óc mù mịt không hề biết chính mình đang bị cái lũ súc sinh này đưa tới cái nơi đồng không mông quạnh nào. Kỹ thuật diễn xuất của cái gã đàn ông khốn nạn đi bên cạnh vô cùng xuất sắc, rất tốt. Lúc bế xốc cô đi qua trạm kiểm soát có người tò mò dò hỏi, hắn ta rất tự nhiên, vẻ mặt xót xa mà nói rằng thân thể người vợ bầu bì của mình đột nhiên phát bệnh không khỏe, hắn đang vội vã mang cô về quê nhà để tiện bề chăm sóc tĩnh dưỡng, cái lý do hoàn hảo đó hoàn toàn không hề khiến cho bất kỳ ai dấy lên lòng hoài nghi gì.
Bên trong ga tàu hỏa xập xệ đông đúc người qua kẻ lại tấp nập, Mạn Nhu nhìn những bóng người lướt qua, trong lòng chỉ hận không thể vùng vẫy khóc gào lớn thành tiếng kêu cứu để khiến cho mọi người xung quanh chú ý tới mà giải cứu cô. Nhưng trớ trêu thay, tác dụng phụ của thuốc mê khiến dây thanh quản cô tê liệt, cô hoàn toàn không phát ra được một âm thanh nào, ánh mắt đỏ hoe chua xót chỉ biết mở to tràn đầy những giọt nước mắt tuyệt vọng lăn dài. Tiếng cười khùng khục dữ tợn của gã đàn ông đi bên cạnh vang lên ma quái ghê rợn ngay gần sát bên tai, hắn tà ác kề sát môi nhếch mép thấp giọng nói thẳng toẹt cái âm mưu tàn độc: Hắn đang muốn dựa theo cái yêu cầu biến thái của vị kim chủ giấu mặt đã trả tiền, nhẫn tâm đem bán cô vào tận sâu vùng núi hoang vu hẻo lánh. Ở cái nơi khỉ ho cò gáy đó, cô sẽ bị quăng cho những gã đàn ông nghèo hèn rách rưới không có tiền cưới vợ làm một món đồ chơi, làm một con kỹ nữ công cộng. Bọn súc sinh đó sẽ như lũ sói đói thay phiên nhau nhào lên đè ngửa làm tình đâm cắm luân gian cô thẳng cho đến khi cô mất mạng, hoặc ít nhất là đứa con trong bụng cô bị đâm đến chết đi sảy thai. Sau khi giải quyết xong cái thai, chúng sẽ tiếp tục thao cô để cô mang thai, đẻ ra những đứa con nối dõi dơ bẩn cho bọn họ.
Sự thật lạnh lẽo đó đâm xuyên qua tim cô, đây đúng chuẩn là cái kết cục bi thảm thê lương nhất của một nữ phụ pháo hôi như cô đã được lập trình sẵn. Mạn Nhu không thể ngờ tới, cô đã cắn răng chịu nhục, giãy giụa đi được một chặng đường nỗ lực dài như vậy, mà cuối cùng vòng lặp định mệnh vẫn ép cô rơi vào cái bi kịch cũ nát đẫm máu. Thậm chí trong giây phút tuyệt vọng tột cùng này, Mạn Nhu bắt đầu mỉa mai hoài nghi cuộc sống: Từ đầu đến giờ cô cắn răng ôm nhục, dạng háng kiên trì nỗ lực lấy lòng nam chủ như vậy, rốt cuộc là vì cái lý tưởng sống sót khốn nạn gì chứ? Mạn Nhu biết rõ rằng nếu cô cứ nhắm mắt xuôi tay tiếp tục ngoan ngoãn chịu trận bị đè ra luân gian như vậy, đợi đến khi hệ thống báo đủ điểm thì cô vẫn có thể hoàn thành cái nhiệm vụ quái quỷ kia và được rút hồn rời khỏi cái thế giới dơ bẩn này. Nhưng cái sự sỉ nhục thân xác bị hàng tá thằng đàn ông thay nhau đâm cắm khiến cô ghê tởm, cô thà lập tức cắn lưỡi chết đi tại chỗ còn hơn là phải nằm ườn ra trở thành một con kỹ nữ công cộng bị người ta luân gian rẻ rúng.
Mạn Nhu tuyệt vọng dùng hết tàn lực thử vận động hàm răng cắn mạnh vào lưỡi để tự sát, nhưng đáng hận thay lượng thuốc mê đã ngấm sâu tàn phá vào máu tủy, toàn bộ cơ thể như không còn là của chính mình kiểm soát nữa. Dù cho cô có trào nước mắt dùng hết toàn bộ sức lực bình sinh để cố cắn xuống thì cũng chỉ cảm giác được một chút sự đau đớn tê rần vô lực, hoàn toàn vô pháp tạo ra vết thương sâu để làm mình tử vong mất máu tại chỗ. Thời điểm bị lôi xệch lết lên một chiếc xe ngựa trung chuyển khác thì linh hồn Mạn Nhu tựa như đã chết lặng, ánh mắt vô hồn như một cái xác không hồn.
Nhưng đúng ngay vào cái khoảnh khắc tử thần gõ cửa này, đôi tai cô lại bất ngờ nghe được cái âm thanh rống giận quen thuộc như sấm rền của Cao Nghị vang vọng. Cả khu ga tàu hỏa xập xệ tức khắc trở nên hỗn loạn náo động tột độ, người đàn ông bặm trợn đang nắm tay lôi kéo định mang cô tống lên xe rời đi lại bất thình lình bị một hàng rào những quân nhân bừng bừng sát khí, mặc quân phục màu xanh lục uy nghiêm chĩa súng chặn đứng đường thoát. Trong lòng bọn buôn người tinh quái ngay lập tức biết được chuyện đại sự đã bại lộ, mình sắp bị tóm gọn sa lưới. Chúng vứt bỏ đồ đạc, toan tính hèn nhát bỏ lại đám đàn em chạy chui lủi trốn thoát, nhưng khốn thay đây lại là một cuộc truy bắt vây ráp gây án tập thể có tổ chức, trừ cái bọn lính bủa vây trước mắt bọn họ ra thì ở các ngã rẽ bên ngoài ga tàu vẫn còn có vô số những tay súng thiện xạ khác đang phục kích. Vì lòng tham vô đáy muốn hoàn thành cho bằng được cái giao kèo đẫm máu mà ả Tào Tiểu Hà đã giao phó, để những kẻ còn lại trong băng đảng ở ngoài dễ dàng lấy được nốt số tiền mặt hậu hĩnh, một gã ác đồ khốn cùng đã rút phăng con đao sắc nhọn giấu trong tay áo ra, hắn nhắm tàn nhẫn ngay giữa cái bụng bầu nhô cao của Mạn Nhu, vung tay hung hăng thọc phập một nhát thật sâu xuống.
Một trận đau nhức như xé nát lục phủ ngũ tạng truyền đến, máu tươi đỏ thẫm tức thì trào ra nhuộm đỏ cả lớp áo, tiếng hét chói tai hỗn loạn của đám đông vang lên xé toạc màn đêm. Mạn Nhu bị gã ác đồ rút dao ném một cách thô bạo như giẻ rách văng ngã phịch xuống đất, phần đầu cô đập mạnh “Cốp” một tiếng vào mặt sàn gạch cứng đờ. Cơn đau kép khiến ý thức của cô cũng dần lịm đi mất đi, nhưng ngay trong cái lúc thân thể lơ lửng giữa ranh giới sống chết đó, cô mơ màng cảm giác được cả thân thể đẫm máu của mình được một đôi cánh tay quen thuộc ôm chầm lấy, một mùi hơi thở nam tính ấm áp quen thuộc vội vã bao bọc ôm ghì lấy cô. Âm thanh gầm gừ gọi tên cô đầy tuyệt vọng, khàn khàn tột độ của Cao Nghị dội vang ngay sát bên màng nhĩ. Nghe được giọng nói ấy, Mạn Nhu mỉm cười nhẹ nhõm, mới an tâm trút bỏ phòng bị nhắm nghiền hai mắt chìm vào bóng tối.
Trong lúc chìm sâu vào trạng thái hôn mê sống thực vật, cô có mơ màng bừng tỉnh lại được vài lần, cảm nhận được mùi thuốc sát trùng nồng nặc, sau đó vì quá đau đớn lại mê mang lịm đi ngủ thiếp đi. Thẳng đến ròng rã năm ngày sau, khi thoát khỏi cửa tử, cô mới hoàn toàn mở mắt tỉnh lại. Ánh sáng dịu nhẹ của phòng bệnh hắt vào, cô đảo mắt nhìn thấy Cao Nghị đang gục đầu ngồi ngủ say sưa ở ngay trước giường bệnh, tay vẫn nắm chặt lấy tay cô. Mạn Nhu ứa nước mắt, nhịn không được mà thong thả vươn bàn tay gầy gò gắn đầy dây nhợ truyền dịch ra vuốt ve nhẹ nhàng lên mái tóc đen nhánh hơi rối bời của anh. Đối phương vì chăm cô mà ngủ rất sâu, trên khuôn mặt nam tính hai hốc mắt thâm quầng đen xì, râu ria lởm chởm, gương mặt góc cạnh hốc hác phờ phạc đi trông thấy, nhìn anh tiều tụy như đã già thêm vài tuổi. Mặc kệ quá trình có hung hiểm đáng sợ như thế nào thì rốt cuộc cuối cùng Cao Nghị dũng mãnh cũng đã đến cứu, tìm được cô.
Lồng ngực Mạn Nhu nhói lên, cô trào dâng cảm xúc rất muốn lao tới ôm siết lấy anh, hôn anh thật sâu, nức nở nói lời cảm tạ tình yêu của anh, nhưng vết thương ở bụng khiến eo cô co rút đau đớn không thể cong gập người lên được. Cô chỉ đành nằm bất động, mở to đôi mắt long lanh chỉ có thể rơi lệ nhìn chằm chằm đầy say đắm vào gương mặt Cao Nghị. Có lẽ là do ánh mắt yêu thương của cô quá mức mãnh liệt rực cháy đã làm cho Cao Nghị thức giấc, sự mờ mịt ngái ngủ dưới đáy mắt anh sau khi thấy cô mở mắt đã nhanh chóng tan biến hóa thành sự mừng rỡ tột độ. Anh nhìn Mạn Nhu đã bình an tỉnh lại, hốc mắt đỏ hoe nghẹn ngào thốt lên: “Vợ ơi, em tỉnh rồi sao? Có thấy đau ở đâu không, có đói bụng không? Anh lập tức chạy đi mua đồ ăn thức ăn ngon cho em bồi bổ nhé.”. Mạn Nhu yếu ớt lắc lắc đầu, dạ dày cô trống rỗng không hề cảm thấy đói. Nhưng Cao Nghị vì xót vợ lại chu đáo vươn tay chỉnh trang lại mép chăn ngay ngắn giữ ấm cho cô, dặn dò cô ráng chờ một lát rồi nhanh như chớp xoay người sải bước dài chạy biến ra ngoài mua đồ. Mạn Nhu rưng rưng nhìn theo bóng dáng anh khuất sau cánh cửa, bỗng nhiên ngay lúc đó, trong đầu cô lại nghe được cái tiếng nói AI báo cáo vô tình của hệ thống vang lên rành rọt: 【 Báo cáo: Giá trị công lược: 100 điểm. Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ, có thể chuẩn bị sẵn sàng rời khỏi thế giới này. 】.
Sau mười lăm phút, khi Cao Nghị hớt hải xách hộp cơm mua trở về phòng bệnh liền thấy Mạn Nhu đang ngồi thu lu trên giường ôm mặt khóc nức nở như một đứa trẻ. Trái tim anh thắt lại, anh siết chặt nắm tay đến nổi gân xanh, trong lòng trào dâng một cỗ vừa tức giận vừa căm hận tột cùng. Nhớ lại những hình ảnh máu me, những việc kinh khủng cô đã phải trải qua trong suốt nửa tháng bị bắt cóc hành hạ này, anh hận không thể tự tay bóp nát, băm vằm giết chết trăm ngàn lần con ả kẻ đầu sỏ gây tội Tào Tiểu Hà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận