Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Trong khoảnh khắc, Thạch Mạn Phi nghĩ Kiều Khương đang mắng mình.
Lúc đầu chị ta còn đoán người đàn ông bên cạnh Kiều Khương là Thạch Khang Thành, nhưng giọng nói không giống, chị ta cũng từng gặp Lý Hiệu Lan, bạn trai của Kiều Khương, người này thoạt trông không giống kiểu sẽ quá mức thân mật với Kiều Khương, mà… giọng có vẻ khá thô kệch.
Thạch Mạn Phi ghét nhất loại phụ nữ như Kiều Khương, nàng xinh đẹp giỏi giang, bố chị ta đã vô số lần khen ngợi nàng, bảo chị ta học hỏi, nghe đến mức tai chị ta sắp mọc kén. Mà sau khi gặp mặt, chị ta phát hiện Kiều Khương hoàn hảo hơn mình tưởng, điều này càng khiến chị ta tức giận, ghen tị.
Chỉ cần có mặt Kiều Khương, bất kể lúc nào, mọi ánh mắt của đàn ông đều sẽ vô tình đổ dồn vào nàng. Kiều Khương có đôi mắt hoa đào xinh đẹp, tư thái ngạo nghễ, kết hợp với khí chất hơn người, đi đến đâu cũng là trung tâm sự chú ý.
Thạch Mạn Phi ghét vẻ kiêu kỳ của Kiều Khương, như thể cả thế giới đều ở dưới chân nàng.
Khiến người ta rất khó chịu.
“Tôi sẽ không để cô trở về Hồng Thân.” Thạch Mạn Phi lạnh mặt nói: “Tôi sẽ thay thế cô.”
“À, tôi cũng mong thấy lắm.” Kiều Khương bình tĩnh cúp điện thoại, quay người nhìn về phía phòng bếp. Yến Chiêu đang thái rau, anh cúi người, cơ bắp cuồn cuộn trên lưng phình lên qua lớp áo thun, dây tạp dề như sắp bung ra.
Cao Kim Lan ở cạnh nói: “Con trai biết nấu ăn hiếm đấy.”
Ông Yến phẩy tay: “A Đại nhà tôi nấu giỏi lắm, sau này nhà thím muốn ăn gì cứ sai nó làm!”
Bà Yến gật đầu: “Phải phải phải, cái gì nó cũng biết.”
Dì giúp việc đang làm bánh chẻo quay đầu liếc nhìn: “…”
Ông Yến hơi ngớ ra rồi vội chữa lời: “À thì, ngày thường, hoặc lúc nào muốn đổi món mới, thím có thể bảo nó đến, gọi lúc nào cũng được.”
Cao Kim Lan cười: “Không cần đâu.”
Yến Chiêu dùng dao rất giỏi, tuy đốt ngón tay thô ráp nhưng vẫn có thể xoay dao một vòng quanh cổ tay rồi thu dao lại sau đó tiếp tục thái rau. Múa dao xong, anh đổ dầu, bắt đầu cho hành, gừng, tỏi vào xào, trong lúc đảo, ngọn lửa bùng lên trong nồi khiến Cao Kim Lan không khỏi khen ngợi: “Nhìn xem, thằng nhỏ giỏi quá, y như đầu bếp.”
Kiều Khương đi vào bếp, nhón một cái bánh chẻo nhúng vào giấm rồi đưa lên miệng, Cao Kim Lan chú ý tới nàng, vội đi tới hỏi: “Ngon không? Mẹ trộn nhân đấy, chỉ sợ vị nồng quá, mọi người đều bảo ngon, con thì sao? Thấy thế nào?”
“Ngon lắm ạ.” Kiều Khương gật đầu, giơ tay mò mẫm.
Cao Kim Lan vỗ ngón tay nàng, đưa cho nàng một đôi đũa: “Dùng đũa đi.”
Kiều Khương cầm đũa định gắp bánh chẻo, ngửi thấy một mùi rất thơm, ngước mắt lên, đúng lúc Yến Chiêu mới múc bò xào lá tỏi vàng ra đĩa, anh đặt nồi xuống rồi bưng đĩa đến trước mặt nàng: “Thử đi.”
Trên khuôn mặt là nụ cười, mũi lấm tấm mồ hôi, đôi mắt đen láy sáng ngời.
Kiều Khương gắp một miếng bò đang định cho vào miệng thì Yến Chiêu đưa đầu ra thổi.
Đám người vây quanh: “…”
Ông Yến tằng hắng một tiếng, nói: “A, bị dính bánh chẻo rồi kìa.”
Bà Yến vội cầm khăn lên nói: “Để dì lau cho, để dì lau cho.”
Cao Kim Lan: “…Dùng đũa gắp ra là được, dùng khăn lau làm gì?”
Bà Yến cười ngượng ngùng: “Phải phải phải.”
Bà Miêu hỏi Miêu Tuyết: “Con có cảm thấy hình như A Đại rất thích Kiều Khương không?”
Miêu Tuyết giả ngốc: “…Có ạ?”
Ông Miêu rửa xong bát đi tới tiếp lời: “Trông mặt nó đi, hai tròng mắt dính cả vào mặt người ta luôn kìa.”
“Lúc trước ông theo đuổi tôi cũng chẳng thế thì gì.” Bà Miêu nhận lấy bát từ tay ông.
Ông Miêu: “…Nói vớ vẩn gì trước mặt con nó đấy.”
Miêu Tuyết bưng đĩa bánh chẻo đi tới bàn ăn: “Con không nghe thấy gì hết.”
Kiều Khương ăn xong miếng bò, phát hiện mọi người xung quanh đều tản đi, thịt bò khá ngon, nàng lại gắp một cái bánh chẻo cho vào miệng, ăn chung với thịt bò.
Yến Chiêu vẫn đang chờ phản hồi của nàng, đôi mắt đen láy nhìn nàng không chớp.
“Cũng được.” Nàng đặt đũa xuống, ngừng ăn.
“Rửa tay nhé?” Anh buông đĩa, “Tôi rửa với em.”
Kiều Khương nhìn anh chằm chằm, giơ ngón trỏ chọt ngực anh: “Đứng yên ở đây.”
Nàng không vào phòng tắm mà đi thẳng ra bếp rửa tay, xung quanh toàn là người, Yến Chiêu không tiếp tục lại gần nữa, anh cởi tạp dề để vào tủ bát, vừa khéo đứng sau Kiều Khương, áp sát vào lưng nàng.
Kiều Khương vừa rửa tay xong thì bị người đàn ông từ phía sau ôm lấy eo, anh hôn vội vào tai nàng rồi buông ra ngay, quay người rời đi.
Kiều Khương nhìn nước trên đầu ngón tay, lấy khăn ở bên cạnh lau từng ngón một, lúc xoay người, thấy Yến Chiêu đang nói chuyện với mọi người trên bàn ăn, mắt vẫn liếc về phía nàng.
Tai hơi ngứa
Nàng gõ ngón trỏ lên bồn rửa, đến lần thứ mười mới đưa tay lên chạm vào tai mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận