Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn sắc mặt hắn hết xanh rồi trắng, lòng cô đau nhói nhưng nhẫn tâm bồi thêm một câu: “Quan trọng nhất là chị cần người có tiền, em có sao? Đừng có dây dưa nữa, nếu là đàn ông thì em nên mạnh mẽ lên!”
Vừa trải qua một đêm vui sướng như mơ, nháy mắt bị đẩy xuống địa ngục. Doãn Xuyên cảm thấy bản thân thật đáng buồn cười.
“Xin lỗi, đã làm phiền rồi.” Dứt lời liền rời đi, đóng cửa lại.
Hai người tan rã trong không vui.
Cô như bị rút hết sức lực, ngồi bệt xuống sàn, chuyện Phó Hi rồi chuyện Doãn Xuyên làm đầu đau muốn nổ tung.
Thật ra cô biết mình rất ích kỷ, bo bo giữ mình, nhận hết tình cảm của người khác nhưng không muốn báo đáp, không muốn bị ràng buộc. Không có ràng buộc sẽ không bị tổn thương nữa. Nhưng sao lòng cô đau thế này?
Sau chuyện tối qua, cô càng chắc chắn rằng, mình phải đối mặt với Phó Hi, cô không muốn trói buộc anh, cũng không muốn anh trói buộc cô. Là bạn giường không phải tốt lắm sao?
Đã tìm ra câu trả lời, cô có chút nhẹ nhõm. Hít sâu một hơi, tự sốc lại tinh thần, dọn dẹp nhà cửa rồi còn lên mạng kiếm việc làm, cô đã ăn không ngồi rồi cũng hơi lâu rồi.
Bất tri bất giác trời dần tối, đang định gọi cơm hộp thì chuông cửa reo. Lâm Tiêu Tiêu sợ gặp phải Doãn Xuyên, cẩn thận nhìn qua mắt mèo, đó là một người mà cô chưa từng nghĩ tới sẽ xuất hiện ở đây.
Khuôn mặt đẹp trai trẻ trung sáng láng, khoé miệng luôn luôn cong nhẹ, mang theo nụ cười mỉm, bình hoa Tiêu Nhạc.
Cô mở cửa cho hắn mà cứ ngỡ mình đang mơ, trong đầu đầy dấu chấm hỏi. Tiêu Nhạc hớn ha hớn hở mà tự tiện bước vào, đặt túi đồ ăn trong tay xuống bàn trà.
“Tiêu Tiêu, lâu quá không gặp. Anh vừa hết bận là tìm em ngay, em chưa ăn tối chứ?”, hiển nhiên hắn chen miệng nói trước.
“Chưa, mà khoan, sao anh lại biết nhà em?” Sao từng người, từng người cứ muốn xông vào nhà cô thế này?
“Ồ thật trùng hợp, anh cũng chưa kịp ăn gì, cùng ăn nha, anh có mua ít tôm, em có dị ứng gì không?” Hắn một bên luyên thuyên liên mồm, một bên bày biện từng hộp đồ ăn ra. “À, nhà em đâu có gì khó, mất chút tiền là được, anh có tiền mà. Em sao không chịu liên lạc gì với anh cả. Anh đành tự thân vận động, cơm no áo ấm” nói xong còn cười rộ khoe tám cái răng.
“Mau mau ngồi xuống, giữa chúng ta đâu cần khách khí thế” Nhìn hắn tự nhiên như ở nhà, người khác không biết còn tưởng cô là khách đấy.
Lâm Tiêu Tiêu cũng đói bụng lắm rồi, tính hắn lải nhải xưa giờ, không để ý mà ngồi xuống đối diện.
Tiêu Nhạc đâu phải là người bình thường, mặt dày mày dạn qua ngồi cùng cô, cười hì hì: “Đây là tâm ý của anh nha, em đừng chê, cứ ăn thoải mái”, nhét vào tay cô đôi đũa dùng một lần rồi bắt đầu bóc vỏ tôm.
Không ai đánh vào mặt người cười cả, dù hắn có hơi phiền phức nhưng nể tình thức ăn ngon, cô rộng lượng không so đo, yên lặng mà nhấm nháp.
Tiêu Nhạc thả hai con tôm đã được bóc nõn, đỏ au tươi ngon vào bát cô. Hắn hiếm khi mà không nói nữa, cầm đũa lên bắt đầu ăn cơm. Trở thành mỹ nam an tĩnh.
Cô cảm thấy thật may mắn, khi hắn ăn thì cứ như bị ấn nút tạm dừng, nếu không thì nước miếng cứ văng tứ tung mất.
Trong lòng có chút ngọt ngào, cô thật ra rất ghét ở một mình, ghét ăn cơm một mình, nói không cảm động là nói dối. Hai người xa lạ mà lại trôi qua một bữa ăn ấm áp như thế.
Tiêu Nhạc trừ bỏ tật nói nhiều thì quả thật cũng rất tốt tính. Ăn xong chủ động dọn dẹp, đem cả rác mà buổi sáng cô dọn nhà xuống lầu đi vứt.
Lâm Tiêu Tiêu cơm no rượu say nằm ườn ra xem TV, một lúc lâu mà vẫn chưa thấy Tiêu Nhạc quay trở lại. Không lẽ ở bãi rác gặp được tri kỷ nên theo người ta luôn rồi? Cô do dự một hồi rồi mới lục tìm danh thiếp thử gọi điện. Máy bận. Chắc hắn có công chuyện gì đó, vội quá về trước không kịp báo lại chăng.
Đợi thêm một tiếng nữa, có chút mệt mỏi, Lâm Tiêu Tiêu ôm đồ đi tắm, chuẩn bị tìm Chu Công đánh cờ. Sạch sẽ đi ra, cô giật nảy mình. Người đang thay thế chỗ của cô ngồi thù lù trên sô pha xem TV chính là cái tên đi đổ rác rồi lặn mất tăm, Tiêu Nhạc chứ còn là ai nữa.
“Anh làm em hết hồn, sao anh chưa về nữa?” Lâm Tiêu Tiêu bất mãn.
“Sao em lại nỡ lòng nào đuổi anh thế chứ, anh mới chạy đi có chút việc, mệt muốn chết, mồ hôi đầy đầu rồi nè, cho anh mượn khăn tắm nhé.” Nói là làm, hắn cướp luôn chiếc khăn trên tay cô rồi chen thẳng vào phòng tắm, thật tự nhiên như ở nhà mà.
Lâm Tiêu Tiêu tức muốn xì khói. Đập đập cửa: “Xong thì anh mau cút nhanh nhanh đi, em muốn nghỉ ngơi.”
Hắn lại bật mode cao lãnh, lạnh lùng, đáp lại chỉ là tiếng nước chảy.
Đúng là đàn ông, tắm như mèo cào, vèo cái đã đi ra. Hắn chỉ quấn độc một cái khăn màu hồng của cô, đứng lắc đầu quầy quậy vẩy tóc như con cún bị ướt nước vậy. Nhưng dù hắn có làm trò con bò thì cũng không ảnh hưởng tới mĩ cảm đang toả ra từ cơ thể nam tính của hắn, săn chắc không có chút mỡ thừa nào, cơ bụng rõ ràng từng múi lại không hề có cảm giác thô to. Đúng là không thẹn với cái danh “bình hoa”. Tuy có chút thất thần nhưng Lâm Tiêu Tiêu không bị mắc lừa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận