Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Là em cố ý.” Cố ý dừng lại ngoài cửa.

Giang Diễm không phủ nhận. Hắn cúi đầu hôn cô, rồi bế bổng cô lên, đi thẳng về phía giường.

Lúc ngã xuống nệm, chân Trì Dao vẫn quấn quanh eo hắn. Cô mò mẫm trong túi áo hắn, lấy ra một hộp áo mưa vuông vức.

Cả hai cùng bật cười.

Sự căng thẳng khi làm chuyện vụng trộm trong nhà có người khác khiến Trì Dao không dám phát ra âm thanh. Nhưng Giang Diễm lại như bị nghiện cái cảm giác này, hắn cố tình ra vào tạo ra tiếng động. Hắn giống như một con thú nhỏ vừa nếm được mùi thịt, tóm được cô là muốn nuốt trọn vào bụng.

Chiếc giường gỗ của Trì Dao rất chắc chắn, không phát ra tiếng động, càng khiến hắn thêm càn rỡ. Nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng “kẽo kẹt” rất nhỏ.

“Ưm…”

Bàn tay Giang Diễm chạm lên cổ cô, ngón cái chặn lấy cằm, lòng bàn tay đỡ sau gáy. Đột nhiên, hắn cảm thấy ngón tay mình ươn ướt. Hắn ngẩng lên, thấy Trì Dao đang dùng răng cọ nhẹ lên ngón tay hắn.

Đuôi mắt Giang Diễm đỏ lên. Hắn đưa ngón tay vào sâu trong miệng cô, đảo quanh, rồi cúi xuống hôn cô ngấu nghiến.

Trong cơn mơ hồ, Trì Dao nghe thấy hắn thủ thỉ. Hắn gọi cô là “Dao Dao”, còn nói: “Chị thật đúng là muốn mạng của em mà.”

Cô thật sự chịu không nổi sự mạnh bạo của hắn, lắc mông, muốn đổi tư thế. Cũng may, lúc làm tình, Giang Diễm rất dễ nói chuyện.

Hắn rút cự vật ra, xoay người cô lại, ép cô quỳ sấp. Hắn không vội vàng tiến vào, mà dùng quy đầu cọ xát trước cửa huyệt. Cảm giác tồn tại của nó quá mãnh liệt, vừa nóng vừa cứng, thình lình đánh vào mông cô.

Thấy Trì Dao run rẩy, lúc này hắn mới cắm phập vào.

Tiếng nước “nhóp nhép” ái muội lại vang lên. Trì Dao vùi mặt vào gối, sắp không thở nổi.

Cô không rõ cuộc chiến này kết thúc khi nào. Trong đầu cô chỉ còn sót lại hình ảnh chiếc áo mưa bị ném không chuẩn, rơi trên đất.

Giang Diễm ôm Trì Dao đi tắm rửa. Hắn không vội về, mà lên giường ôm lấy cô, tinh thần sảng khoái, không chút mệt mỏi. Trì Dao không thể không bội phục tinh lực của hắn.

Cô gối đầu lên ngực hắn: “Định khi nào thì về?”

“Chị đuổi em?”

“Nếu em không muốn sáng mai bị nhốt trong phòng.”

“…Để em ngủ với chị một lát.”

Trì Dao nhắm mắt, cười khẽ, ôm lấy hắn, vô thức vuốt ve làn da mượt mà.

“Trì Dao, em mượn điện thoại của chị.”

Cô mở mắt ra: “Em định làm gì thế?”

“Sửa ghi chú trong danh bạ.”

“…Vậy em lưu chị là cái gì?”

Giang Diễm dứt khoát đưa điện thoại của hắn cho cô xem. Người đầu tiên trong danh bạ: “Apple.”

“Quả táo?”

“Vì sao lại là quả táo?”

“Bởi vì trong mắt em, chị chính là quả táo của em.” (You are the apple of my eye).

Có thứ gì đó chợt loé lên trong đầu, Trì Dao không kịp bắt lấy, cô dở khóc dở cười, nói: “Chị nhìn giống quả táo lắm à?”

Tâm tư của đàn ông thật là lòng vòng.

Trì Dao đưa điện thoại cho hắn: “Em tự sửa đi.”

Giang Diễm cầm điện thoại của cô, xóa tên mình đi, rồi lại do dự, không biết nên đổi thành gì. Hắn không muốn bị cô đối xử bình đẳng như bao người khác.

Trì Dao thấy hắn nhíu mày, cô buồn cười, cầm điện thoại của hắn lên lướt xem, không cẩn thận bấm vào một khung chat.

Đó là đoạn tin nhắn của Giang Diễm với bố mình. Ba Giang hầu như toàn chia sẻ các bài báo linh tinh. Trì Dao vô tình lướt thấy, vừa định thoát ra, lại bị một tiêu đề hấp dẫn: [Cảnh báo về các bệnh lây qua đường tình dục và AIDS].

Sau khi Ba Giang chia sẻ, ông còn nhắc một câu: [Làm gì thì làm, nhớ phải thi cử cho tốt đấy.]

Thời gian là hai tháng trước.

Tối đó, Giang Diễm trả lời: [Bố à, con vẫn là xử nam đấy.]

Ba Giang: [À.]

Bình luận (0)

Để lại bình luận