Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhưng tổng số nợ của tôi chỉ có hơn tám triệu!”

Bàng Kinh Phú nhìn ra được cô có chút nóng nảy, nhướng mày tỏ ra vẻ giễu cợt.

Dáng vẻ anh thiếu nghiêm túc: “Không lấy tiền lãi? Suốt ngày đi làm, số tiền ít ỏi đó còn chưa đủ trả lãi.”

Biểu cảm trên mặt Điền Yên có chút không được tự nhiên.

Chẳng qua Bàng Kinh Phú trả giúp cô một khoản tiền lãi mà thôi.

Người đàn ông gần ba mươi tuổi, đầu óc vô cùng khôn khéo.

Anh biết thủ đoạn duy nhất để gây khó dễ với cô chính là thông qua món nợ. Cho nên anh sẽ không trả hết nợ cho cô, mà là từng chút từng chút cho cô nếm ngon ngọt, để cho cô leo lên cây đại thụ che trời của anh, nhiễm sự ngọt ngào của anh không thể rời đi.

“Cô nên báo đáp tôi thế nào đây?”

Bàng Kinh Phú danh chính ngôn thuận nói ra sự tham lam kế tiếp.

Hai tay Điền Yên cầm thẻ ngân hàng đặt trước người. Cô khôn khéo thuận theo: “Anh muốn tôi báo đáp thế nào?”

Đôi mắt đen trong suốt của anh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng nhạt của cô.

“Khẩu giao cho tôi.”

Điền Yên nhắm mắt, âm thầm cắn răng.

“Trừ cái này ra.”

“Thế nào, không muốn?”

Phần thịt mềm mại trong lòng bàn tay của Điền Yên bị góc thẻ ép đến lõm vào.

“Bàng tiên sinh, trừ cái này ra. Miệng tôi không phải bộ phận sinh dục, nó là cơ quan trên khuôn mặt tôi dùng để nói chuyện và ăn uống.”

“Nghe cô nói hình như cô cảm thấy rất nhục nhã?”

“Dĩ nhiên!” Điền Yên nói lời có lợi: “Chẳng lẽ anh không cảm thấy dơ sao, nếu là anh, anh có sẵn lòng…”

Bàng Kinh Phú ngẩng đầu nhíu mày: “Muốn thử một chút không?”

Điền Yên có chút không được tự nhiên. Ngày hôm qua anh đạp cô, cô cũng đã thăm dò ra tính tình của anh. Bộ dáng tươi cười bây giờ của anh khiến cô có cảm giác như mình có thể bị đạp một cái bất cứ lúc nào.

Điền Yên suy nghĩ một chút.

Cô khoanh hai tay nắm lấy váy ngủ, dứt khoát vén váy qua đầu rồi cởi xuống. Cơ thể trắng nõn như ngọc phản chiếu trong ánh mắt của Bàng Kinh Phú, trong lúc lơ đãng anh chớp mắt hai cái.

Thẻ ngân hàng và chiếc váy cùng nhau rơi xuống chân. Điền Yên trần truồng đứng trước mặt anh, cô nắm chặt quả đấm, dáng vẻ thấy chết không sờn.

“Anh làm tôi đi, muốn làm tôi như thế nào cũng được.”

Một màn này khiến anh cười vì tức giận.

“Dựa vào cái gì mà ông đây phải thưởng cho cô.”

Một tay anh tát lên ngực cô, Điền Yên đau đến hờn dỗi. Cô ôm lấy ngực, lại bị anh lôi cánh tay kéo ra, bộ ngực tròn trịa bị tát để lại một dấu tay.

“Không mặc đồ lót đã đi với anh ta, cô mẹ nó lẳng lơ như vậy sao. Ai vén váy lên cũng có thể nhìn thấy cô trần truồng có phải không!”

Anh lại trở tay tát lên một cái, bộ ngực tròn trịa bị tát như bóng hơi, hai bên ngực lay động, đung đưa qua lại.

Bộ ngực trắng như tuyết cân đối, Điền Yên kẹp chặt bả vai, cúi đầu nghẹn ngào.

“Có lẳng lơ hay không, hỏi sao không trả lời!”

Ngón chân cô co lại, một cánh tay bị anh cầm ở trước người, cô còn định dùng một tay khác che lại.

“Còn dám che lại!”

Bốp!

Cái tát nhục nhã lại quét qua bộ ngực đàn hồi, tiếng vang thanh thúy nghe như đang tát thẳng vào mặt cô vậy.

Anh nắm tay cô, bốn ngón tay dùng sức siết chặt. Xương ngón tay nhô ra, siết chặt đến mức muốn gãy.

“Ô a! Đau!”

“Sao không làm cô đau chết đi!”

Bàng Kinh Phú lại gia tăng lực đạo. Điền Yên đau đến giậm chân, bốn ngón tay quấn chặt trong lòng bàn tay anh, sống chết cũng không rút ra được.

“Ngay cả áo lót cũng không mặc, không phải là đặc biệt tới cưỡng ép ông đây chứ? Không bằng đổi phương thức báo đáp khác, để ông đây đánh cô cho sảng khoái, chuyến đi này của cô coi như cũng có ích.”

Anh cong đầu ngón tay, dùng ngón tay trỏ và ngón tay giữa kẹp lấy đầu vú kéo về phía trước. Quầng vú bị kéo căng ra thành một hình tam giác.

Điền Yên nức nở ưỡn ngực về phía trước, nước mắt rơi lã chã ngước nhìn Bàng Kinh Phú.

“Nhẹ một chút… Nhẹ một chút… Xin, xin anh đó, Bàng tiên sinh…”

Cô vô tư để lộ ngực chẳng khác gì một người phụ nữ phóng túng dâm loạn, ánh mắt ngây thơ nhát gan có thể kéo những sợi tơ quyến rũ người khác.

Bàng Kinh Phú mắng cô một tiếng, anh chỉ cảm thấy khí huyết cuồn cuộn. Anh giơ tay đập lần lượt lên hai quả bóng cao su nhỏ. Điền Yên tránh cũng không tránh, cúi đầu đứng ngay ngắn, ngoại trừ lực của cú đánh khiến cô nghiêng ra ngoài một chút.

Bình luận (0)

Để lại bình luận