Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Lạ Mặt và Cái Chết Đã Định
Cánh cửa bị đá văng ra. RẦM!
Một bóng đen lao vào, nhanh như một cơn gió lốc. Oanh Oanh còn chưa kịp hét lên, nàng chỉ thấy Từ Lễ Khanh đã đứng chắn trước mặt, bàn tay to lớn của hắn che mắt nàng lại, che đi cảnh tượng đẫm máu sắp diễn ra.
“Đừng sợ.” Giọng hắn lạnh như băng, vang lên bên tai nàng, nhưng hành động lại tuyệt đối che chở.
Nàng nghe thấy tiếng kim loại rít lên, tiếng “Phập!” khô khốc của da thịt bị đâm thủng, và tiếng rên rỉ nghẹn lại của gã sát thủ. Phúc Tài, không biết từ lúc nào đã vòng ra sau, cùng Từ Lễ Khanh khống chế gã đàn ông mặc đồ đen. Trận chiến diễn ra và kết thúc chỉ trong vài hơi thở, nhanh gọn đến tàn nhẫn.
“Trói hắn lại. Đưa xuống hầm.” Từ Lễ Khanh ra lệnh, giọng không một chút cảm xúc. Hắn lúc này mới buông tay khỏi mắt Oanh Oanh.
Nàng mở mắt ra, run rẩy, chỉ thấy một vệt máu trên sàn. Hắn đã đi rồi, Phúc Tài cũng kéo gã kia đi mất. Nàng mềm nhũn, ngã vào lòng Từ Lễ Khanh, vòng tay hắn lập tức siết lại.
“Hoảng hồn rồi sao?” Hắn vỗ về lưng nàng, nhưng cái vỗ về của hắn cũng đầy tính chiếm hữu. Hắn nhìn vệt máu trên cổ nàng, ánh mắt tối sầm lại.
“Hắn… hắn…”
“Không sao rồi.” Hắn bế bổng nàng lên, quẳng lên giường. “Lúc nãy ngươi còn dám nói ta ngốc?”
Oanh Oanh lúc này mới nhận ra, hắn quay lại không phải vì nghe được lời nha hoàn, mà vì chính sự bất thường của nàng. Nàng vội vã túm lấy tay áo hắn, nức nở: “Thiếp… thiếp sợ hắn giết chàng… Hắn đến tìm thiếu gia… Thiếp mới cố ý gọi chàng là ‘lão gia’ để đánh lạc hướng hắn, cũng là để báo cho chàng biết…”
Từ Lễ Khanh khựng lại. Hắn tưởng nàng đang chơi trò dâm đãng gì đó. Hóa ra…
Hắn nhìn nàng, ánh mắt phức tạp. Hắn không nói gì, chỉ cúi xuống, hôn lên vệt máu trên cổ nàng, lưỡi hắn liếm sạch nó. “Ngoan lắm.”
Đêm đó, trong căn hầm bí mật ẩm ướt, Từ Lễ Khanh tự mình thẩm vấn. Hắn không cần dùng hình, chỉ cần sự im lặng và cái đói. Gã sát thủ bị thương, lại bị bỏ đói ba ngày, cuối cùng cũng khai ra tất cả.
Quả nhiên, gã là người của Nhị hoàng tử, đến Giang Nam để tìm Từ Lễ Phong—người em trai thất lạc của hắn, cũng là Tứ hoàng tử.
Nhưng điều đó không còn quan trọng.
Từ Lễ Khanh bước ra khỏi hầm, ánh sáng mặt trời chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng của hắn. Hắn gọi Phúc Tài.
“Đi báo quan,” hắn nói. “Nói rằng hậu viện cũ của Từ gia, nơi Nhị thiếu gia từng ở, có mùi tử khí. Nói họ đến đào lên xem.”
Phúc Tài rùng mình, nhưng lập tức tuân lệnh.
Vài ngày sau, cả thành Giang Nam chấn động. Quan phủ đào lên từ hậu viện Từ gia không chỉ một, mà là tám bộ hài cốt phụ nữ. Tất cả đều là những nha hoàn, kỹ nữ đã mất tích trong nhiều năm qua.
Chứng cứ rành rành. Từ Lễ Phong, đang ở trong ngục vì tội cưỡng hiếp Trần tiểu thư, đối mặt với tội danh mới, còn kinh khủng hơn: Giết người hàng loạt.
Hắn ta dường như suy sụp hoàn toàn. Không cần tra tấn, hắn nhận hết mọi tội lỗi, kể cả những cái hắn không làm. Hắn gào khóc trong ngục, nói rằng hắn bị ma ám, bị quỷ đòi mạng.
Bản án được định rất nhanh. Tội ác tày trời, không thể dung thứ.
Năm ngày sau, pháp trường đông nghịt.
Từ Lễ Khanh ngồi trên lầu cao của một quán trà đối diện, thong thả nhấp một ngụm trà sen. Hắn nhìn xuống, nhìn cái đầu của Từ Lễ Phong rơi xuống đất, máu tươi phun tung tóe. Hắn không cảm xúc.
“Thiếu gia, đã xác nhận,” Phúc Tài đứng sau lưng, “đúng là hắn.”
“Tốt.” Hắn đặt chén trà xuống.
Đúng lúc đó, ở phòng trà bên cạnh có tiếng tranh luận. Hắn nghe thấy tiếng của Trần tiểu thư. Nàng đang đối mặt với những lời đàm tiếu của thiên hạ.
“Một nữ tử mất đi trinh tiết, kẻ thù đã đền tội, đáng lẽ nên lấy một dải lụa trắng mà kết liễu đời mình, giữ trọn danh dự…”
Cửa phòng bên cạnh bật mở. Trần tiểu thư đứng đó, khuôn mặt tái nhợt nhưng kiên định.
“Tại sao ta phải chết?” Giọng nàng vang lên, rõ ràng và đanh thép. “Kẻ làm điều ác là hắn. Kẻ bị trừng phạt là hắn. Ta là người bị hại. Tội ác của hắn đã được phơi bày, sự trong sạch của ta đã được quan phủ chứng giám. Ta không có gì phải xấu hổ. Kẻ nên xấu hổ, là những kẻ đang nhai lại nỗi đau của người khác như các người!”
Đám đông im bặt.
Từ Lễ Khanh, lần đầu tiên, nhìn người phụ nữ này với một ánh mắt khác. Nàng ta không giống Oanh Oanh, không mềm mại, không biết dựa dẫm. Nàng ta là một cây tùng mọc trên đá.
Hắn đứng dậy, bước ra cửa phòng mình, lặng lẽ đứng sau lưng nàng, như một sự ủng hộ câm lặng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận