Chương 560

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 560

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Điên Hết Rồi
Bọn họ đều sải bước chậm rãi đi về phía cô với đôi chân thon dài và vẻ mặt lo lắng.
Như thể đã chắc chắn rằng cô không chạy được.
Thần kinh cô trở nên căng thẳng: “Mấy người định giam cầm tôi sao?”
Bọn họ sửng sốt, dừng chân lại, nhìn cô với ánh mắt phức tạp.
“Đây không phải là giam cầm, Sở Sở.” Bùi Du Xuyên đứng ra, nói với cô bằng vẻ mặt chân thành: “Bọn anh chỉ đang bảo vệ em thôi.”
Bùi Uyên gật đầu, đau lòng nói với cô: “Bọn anh biết em sắp phải trả qua cốt truyện bị bắt cóc, bọn anh làm vậy cũng chỉ để bảo vệ em thôi.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Mấy người sợ tôi bị người khác bắt cóc, nên đã bắt cóc tôi trước sao?!”
Bùi Mộc và Bùi Từ khó hiểu nói: “Sao có thể nói là bắt cóc được chứ!”
Hai người bọn họ đi lên trước một bước, mỉm cười lấy lòng: “Lúc trước em tức giận như vậy, bọn anh cũng chỉ là sợ em sẽ rời bọ bọn anh mà thôi.”
Bùi Từ dỗ dành cô: “Khoảng thời gian này em cứ ở lại đây trước đi, nơi này là căn nhà bọn anh mới mua cho em, bọn anh đều chỉ chiếm một chút phần trăm thôi, như vậy thì tên của chúng ta đều có thể xuất hiện ở trên cùng một quyển sổ hồng rồi!”
Bùi Uyên nghe vậy cũng mỉm cười, dịu dàng hỏi cô: “Tên của chúng ta ở sát cạnh nhau đấy! Em có muốn xem không?”
Kiều Sở Sở kinh ngạc nhìn vẻ mặt bình tĩnh của bọn họ.
Như thể đang nói chuyện thường ngày với cô vậy.
Cô mở miệng, thấy bọn họ bình tĩnh như vậy, thật sự khiến cô khó có thể chịu nổi.
[Điên rồi…]
Cô không thể chịu đựng được nữa: “Chết tiệt, mấy người đều điên hết cả rồi!!!”
Dứt lời, cô chạy thật nhanh về phía cầu thang ở cuối hành lang!
Đây là cầu thang cuối cùng.
Đây là cơ hội trốn thoát cuối cùng của cô!
Đúng lúc Lâu Thính Tứ chạm mặt với cô.
Nụ cười tinh ranh như hồ ly đặc trưng của anh ta lan rộng trên khuôn mặt: “Người đẹp của chúng ta tỉnh rồi à?”
Cô vờ như không nghe thấy anh ta nói gì, nhấc váy lên chạy xuống tầng, suýt chút nữa đã va phải Lâu Nguyệt Tuyệt.
Lâu Nguyệt Tuyệt vui mừng hô lên: “Chị Sở Sở!”
Cô dừng lại, kinh ngạc nhìn Lâu Thính Tứ: “Anh làm ra loại chuyện như vậy mà vẫn dẫn theo con trai anh ư?!”
Lâu Thính Tứ nghe vậy, nụ cười trên mặt biến mất, buồn bã nhìn vẻ mặt giận dữ của cô: “Cô hung dữ thật đấy.”
Lâu Nguyệt Tuyệt thì lại kéo tay áo cô: “Chị ơi, đừng giận mà.”
Cô nhìn về phía Lâu Nguyệt Tuyệt với vẻ khó hiểu.
Lâu Nguyệt Tuyệt dịu dàng nói với cô: “Em và cha em là cùng một loại người, chị không cần phải lo lắng cho em đâu.”
Kiều Sở Sở: “?”
[Đúng rồi, sao mình có thể quên mất được chứ, thiết lập nhân vật của hai người này là cặp cha con thần kinh mà, Lâu Nguyệt Tuyệt là một tiểu bệnh kiều! Theo như cốt truyện ban đầu thì em ấy bám dính lấy Hạ Tuyết Thuần!]
Ánh mắt Lâu Nguyệt Tuyệt tối sầm lại, bước lên trên bậc thang để ngang tầm mắt với cô, nhếch môi nở một nụ cười ngọt ngào với cô: “Chị Sở Sở, từ đầu đến giờ em không hề bám dính lấy Hạ Tuyết Thuần, người em vẫn luôn bám lấy chính là chị, thiết lập nhân vật của em trong cốt truyện không phải thật sự là em, người mà cốt truyện để bọn em đuổi theo, bọn em đều không hề đuổi theo.”
Cậu bé nghiêng đầu cười nói: “Cá nhân em thấy, sau khi bọn em tách khỏi cốt truyện, bọn em mới là chính bản thân mình.”
Vẻ mặt Kiều Sở Sở tối sầm lại: “Tôi không có gì để nói với mấy người cả!”
Cô chạy thẳng xuống dưới tầng.
Lâm Thanh và Lâm Thâm cũng tiến lên đi về phía cô: “Sở Sở!”
Lâm Thanh chạy đến trước mặt cô: “Em tỉnh rồi!”
Kiều Sở Sở phớt lờ cô ấy, chạy lướt ngang qua hai người!
Lâm Thâm đuổi theo sát phía sau cô: “Đừng chạy nữa Sở Sở, chúng ta nói chuyện tử tế đi!”
Cô đẩy anh ấy ra, nhấc váy chạy xuống dưới tầng.
Thời Duật đang chờ cô ở tầng một, sau khi nhìn thấy cô thì chỉ về một phía: “Cô Kiều, phía cuối hành lang có thang máy, nối thẳng xuống garage ngầm dưới lòng đất.”
Kiều Sở Sở cau mày: “Anh dám chỉ đường cho tôi ư? Anh không sợ đám biến thái kia tức giận giết chết anh à??”
Thời Duật sửng sốt, nở nụ cười sâu xa nói: “Tức giận đến thế mà vẫn lo lắng cho tôi, cô Kiều quả thật là một người dịu dàng.”
Cô nghẹn lời, không còn gì để nói với anh, chạy về phía thang máy đi xuống garage ngầm dưới lòng đất.
Chờ đến khi cửa thang máy chầm chầm mở ra, Kiều Sở Sở quả quyết đi thẳng vào trong.
Một bàn tay thon dài trắng ngần bỗng giữ chặt lấy cửa thang máy!

Bình luận (0)

Để lại bình luận