Chương 561

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 561

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhà?
Cô sợ hãi thở gấp, ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của Bùi Triệt.
Ánh mắt Bùi Triệt lóe lên vẻ nguy hiểm, bình tĩnh nhìn cô: “Đi ra đi Sở Sở, em không rời đi được đâu, chỉ tốn công vô ích mà thôi.”
Cô phớt lờ lời anh ấy nói, điên cuồng ấn nút bấm thang máy: “Anh nói em không rời đi được là em không rời đi được chắc?!”
Bùi Triệt như thể khẽ thở dài một hơi, bỏ tay đang giữ lấy cửa thang máy xuống, nhìn cánh cửa thang máy chầm chậm đóng lại.
Chờ đến khi thang máy xuống đến tầng B1, cô hoảng hốt nhìn ngó xung quanh, muốn tìm xe của mình.
[Đồ của mình đều đã được chuyển đến đây, vậy thì hẳn là xe của mình cũng được chuyển đến rồi.]
Cô nhắm chuẩn mục tiêu là chiếc xe Benz G-Class màu trắng, tăng tốc chạy qua đó!
Một chiếc ô tô khác bất ngờ lao vào từ cửa garage, đúng lúc đỗ ngay bên cạnh chiếc Benz G-Class của cô!
Sắc mặt Kiều Sở Sở hơi thay đổi, hoảng sợ nhìn về phía chiếc xe đó.
Vi Sinh Biệt Hạc đi ra từ trong xe, thấy vẻ mặt cô hoảng hốt, chân vẫn còn đang đi dép lê, không hài lòng cau mày nói: “Sao lại mặc ít thế này? Nhỡ đâu bị sốt cao thì phải làm sao?”
Anh ta đi về phía cô: “Đi thôi, trở về phòng.”
Kiều Sở Sở phớt lờ anh ta, mở khoá xe mình.
Bởi vì có quá nhiều xe, trong nhà lại có garage ngầm, xe sẽ không thể nào mất được.
Vậy nên chìa khoá xe của cô đều để luôn ở trong xe, có thể mở khoá bất cứ lúc nào.
Thế nhưng lần này cô lại không thể mở được khoá xe.
Kiều Sở Sở hoảng hốt nói: “Chuyện gì thế này?!”
Một chùm chìa khoá xuất hiện trước mặt cô.
Cô kinh ngạc quay đầu lại.
Vi Sinh Hoài Lăng giơ chùm chìa khoá lên, nở nụ cười lấy lòng với cô: [Chị đang tìm cái này sao? Chị Sở Sở?]
Đồng tử của Kiều Sở Sở co lại, nhìn vào chùm chìa khóa xe trước mặt mình.
[Không ngờ lại là toàn bộ chìa khóa xe của mình!]
Chìa khóa xe của cô đều được cô dán cùng một loại sticker, vậy nên cô vừa nhìn đã có thể nhận ra ngay!
Cô kinh ngạc nhìn về phía Hoài Lăng.
[Chẳng lẽ Vi Sinh Hoài Lăng đã giấu hết chìa khóa xe của mình lại rồi sao?! Sợ mình chạy trốn ư?]
Ánh mắt Hoài Lăng lóe lên, ra hiệu với cô: [Chị, chỉ là em sợ chị rời đi thôi.]
Trên mặt cậu là nụ cười ngây thơ vô hại, đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú: [Chìa khóa do em quản lý, chị không lấy được đâu, chúng ta quay trở về đi.]
Kiều Sở Sở quả quyết vươn tay ra cướp lấy!
Hoài Lăng ung dung tránh né, bất đắc dĩ nói: [Chị, chị không đánh lại được em, chị cũng không bắt được em đâu, chị hoàn toàn không phải là đối thủ của em.]
Doanh Trần nói: “Em nói như vậy, Kiều Sở Sở sẽ cảm thấy khó chịu đấy.”
Kiều Sở Sở nhìn về phía phát ra tiếng nói.
Doanh Trần đi ra từ trong thang máy, mặc dù mấy hôm trước anh ta mất máu quá nhiều, nhưng hiện giờ rõ ràng đã khỏe hơn rồi, anh ta thong dong đi về phía cô: “Cô ấy vừa mới tỉnh lại, chưa thể chấp nhận được sự thật tất cả chúng ta đều đang sống chung với nhau.”
Đôi mắt xanh biếc của anh ta rơi xuống gương mặt Kiều Sở Sở: “Sở Sở, đừng làm loạn nữa, lên tầng đi.”
Kiều Sở Sở cảm thấy thật nực cười: “? Sở Sở?”
Cô tức cười nói: “Tôi với anh thân nhau lắm sao? Ai cho anh gọi tôi là Sở Sở?”
Doanh Trần không ngờ cô sẽ nói vậy, nhưng cũng nhếch môi, mặt dày cười với cô: “Thân chứ, sao có thể không thân được, hôm trước tôi mới chuyển cho cô ba trăm triệu đấy.”
Kiều Sở Sở cười gằn nói: “Ai thèm tiền của anh chứ?!”
Doanh Trần nhướng mày: “Khi đó lúc tôi ra giá với cô, tiếng lòng của cô không phải là như vậy, cô vừa nghe thấy tôi cho cô ba trăm triệu, cô còn vô cùng vui vẻ nữa cơ mà.”
Sắc mặt Kiều Sở Sở lập tức thay đổi, càng thêm tức giận hơn: “Đừng có nhắc đến tiếng lòng của tôi nữa! Tất cả mấy người các anh đều đang tính kế tôi! Khi tôi mất trí nhớ, anh thậm chí còn cùng Vi Sinh Biệt Hạc giả vờ làm bạn trai và tình nhân của tôi!”
Doanh Trần và Vi Sinh Biệt Hạc cứng họng, xấu hổ quay đầu đi.
Vi Sinh Hoài Lăng: [? Có chuyện này ư???]
Kiều Sở Sở nhìn chùm chìa khóa trên người Hoài Lăng, nghiến răng nghiến lợi.
[Không thể lái xe chạy được, mình vẫn còn hai chân cơ mà!]
[Mình không tin là mình không chạy ra ngoài được!!]
Doanh Trần thở dài một hơi: “Cô không chạy ra ngoài được đâu, Kiều Sở Sở, bọn tôi đã chuẩn bị hết tất cả mọi biện pháp đề phòng rồi.”
Kiều Sở Sở chạy ra khỏi garage ngầm, băng qua bãi cỏ đi về phía cổng lớn!

Bình luận (0)

Để lại bình luận