Chương 561

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 561

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

560 Nhớ lại
“Nhưng điều khiến anh càng thêm sợ hãi hơn chính là trong thời gian chính mình trôi qua, chỉ là một người khách qua đường vội vàng trong sinh mệnh của cô ấy.”
“Dù sao.” Giang Đình yên lặng thật lâu mới nói “Cô ấy còn nhỏ như vậy, Giang Đình thì lại đã già.”
Từ khi quen biết đến nay, anh ta chưa từng dùng loại giọng điệu này để nói chuyện với cô, yếu thế hoặc là không thể làm gì, giống như hoàn toàn giao quyền chủ động vào trong tay cô.
Trong hô hấp, đôi mắt đen kia của anh ta hiện lên tơ máu, Lâm Chi Nam còn đang ngạc nhiên, môi đã bị Giang Đình dùng sức ngậm lấy.
Nụ hôn gần như xé rách, ngay cả mút đầu lưỡi cô cũng đau.
“Ưm…”
Đột nhiên xảy ra, tiếng gió trở nên lớn hơn, giống như ầm ầm rung động dữ dội trong tai Lâm Chi Nam, ngay cả mùi trầm hương nồng nặc trên người đàn ông cũng bao trùm lấy cô.
Đầu lưỡi anh ta cạy mở khớp hàm của cô, không chút nào dịu dàng, bá đạo càn quét, loại lực đạo này là trước đó chưa bao giờ cô, giống như muốn đem loại cảm giác nóng rực và kiềm chế dồn lại cho cô.
Da đầu Lâm Chi Nam tê dại, theo phản xạ có điều kiện đẩy Giang Đình lại, lại bị anh ta dễ như trở bàn tay ôm cô vào trong ngực.
Bàn tay to kia giữ lấy gáy cô, nhẹ nhàng ấn một cái, giống như mưa phùn rả rích làm tê dại đóa hoa, cô trực tiếp run chân nhũn như bùn ngã vào trong ngực Giang Đình.
Anh ta thở dài tiếp nhận, thay vào đó là từng bước đến gần hôn lưỡi.
Hôn rồi lại hôn, khóe miệng người đàn ông càng lúc càng khép mở lớn hơn, thậm chí cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn kia của Lâm Chi Nam giống như bị Giang Đình ngậm hết vào trong miệng.
Chóp mũi kề sát, loại cảm giác rung động mất đi mà lại được này khiến cho tim Giang Đình run rẩy, mắt đen nhìn lấy gương mặt đỏ bừng của cô, dần dần tầm mắt cô trở nên mông lung, không biết sao cơ thể cô lại run rẩy.
Anh ta hùng hổ dọa người như trước, không chút nào cho cô cơ hội thở dốc.
Không ai so với anh ta hiểu rõ hơn phản ứng của Lâm Chi Nam.
Giang Đình thật sâu nhìn lấy, nghĩ đến lúc cô hoàn toàn thuộc về mình, nghĩ đến đêm mình biến cô trở thành phụ nữ.
Sau mấy lần liều chết triền miên trên giường lớn, căn phòng trở nên lộn xộn, khô nóng đến không còn hình dáng gì, trên giường thậm chí còn có mùi ngai ngái.
Thiếu nữ vẫn mềm mại như nước quấn lấy anh ta, dược tính xuân dược đã qua, Lâm Chi Nam đã tỉnh hơn phân nửa, sợ hãi và cầu xin tha thứ cùng tồn tại, tiếng rên ɾỉ xin tha tan ra từng mảnh, phản ứng giống như con mèo quyến rũ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận