Chương 561

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 561

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quân thần 4p, Đại tướng quân khẩu giao an ủi cưỡi dương vật, Thừa tướng thần tiên cho hoàng đế nhỏ bú sữa (phần 1)
”Yến Phù… Bạch~” Gọi tên của Đại tướng quân được một nửa thì cậu bị tay của Yến Phù Bạch ôm eo lại, lòng bàn tay chậm rãi trợt qua khiến cơ thể nóng bỏng run lên một cái, Tô Mộc theo bản năng cong eo muốn né tránh.
Chỉ tiếc cả người hoàng đế nhỏ gần như lâm vào trong ngực Đại tướng quân, căn bản không có chỗ để tránh, chỉ có thể để mặc cho lòng bàn tay nóng như lửa kia chậm rãi trượt xuống đường eo của cậu, bấu vào xương chậu, một mảnh da nhỏ nhạy cảm cũng vì vậy mà đỏ nóng lên.
”Ưm… Ư~” Hoàng đế nhỏ cả người trần truồng, một bộ quần áo cũng không mặc mắt thấy ánh mắt của ba người đều ngưng tụ trên người mình liền không khỏi có chút xấu hổ nghiêng mặt đi: ”Chờ một chút…”
”Chờ cái gì?” Giọng nói của Đại tướng quân hiếm khi lạnh như băng, cắn răng, cuối cùng vẫn không thể kiềm chế: ”Chờ bệ hạ bưng nước thêm một vòng nữa sao?”
”Cái gì?” Hoàng đế nhỏ trợn to đôi mắt đỏ bừng, còn chưa kịp phản ứng, hai chân đang khép lại với nhau vì xấu hổ nhanh chóng bị Đại tướng quân thô bạo tách ra.
”A…” Gò má hoàng đế nhỏ đỏ bừng, hoảng hốt hô lên một tiếng.
”Nếu bệ hạ muốn đối xử công bằng với mỗi một người chúng ta, vậy thì bệ hạ vừa mới làm với Nhiếp Chính Vương, bây giờ cũng nên đến phiên Bổn cung rồi.” Ngón tay có hơi sần sùi của Đại tướng quân thân kinh bách chiến chậm rãi mơn trớn vào lòng bàn chân mơn mởn của hoàng đế nhỏ, da thịt mềm mại như vậy, một nơi nhạy cảm, chỉ cần đụng chạm nhẹ thôi cũng sẽ nhận được những phản ứng xinh đẹp.
”Ưm~ Ha a…” Khối thịt mềm ở lòng bàn chân rất sợ nhột, Tô Mộc theo bản năng khép chân lại, kẹp chặt tay của Đại tướng quân ở giữa hai chân, tiến lui không được.
”Xem ra bệ hạ rất thích.” Âm thanh của Yến Phù Bạch dần dần dính vào hơi thở dục vọng, mang theo chút mỉm cười nhạo báng.
”Ngươi… Hồ ngôn loạn ngữ!” Dái tai của hoàng đế nhỏ đều đã đỏ bừng, mắt thấy Đại tướng quân tùy tiện không chịu buông tha cho cậu, cậu lập tức chuyển ánh mắt lên người Tô Tần cầu cứu: ”Thúc…”
Hoàng đế nhỏ ở một số thời điểm mấu chốt vẫn luôn có trực giác của động vật nhỏ, chẳng hạn như hiện tại cậu lựa chọn cầu cứu một Nhiếp Chính Vương rõ ràng là có gương mặt lạnh tanh, thoạt nhìn cực kỳ hung dữ chứ không nhìn tới một Thôi tương đang ngồi ở mép giường, biểu cảm trên gương mặt ôn hòa.
Cũng chẳng biết tại sao, hoàng đế nhỏ luôn cảm thấy dưới vẻ mặt dịu dàng như ngọc của Thôi tương có một thứ gì đó ở trong tối đang dâng sóng, khiến trái tim cậu đập rộn lên, theo bản năng không dám nhìn lâu, khoảnh khắc cậu chạm vào ánh mắt của Thôi tương cũng theo bản năng chột dạ quay đi.
”Bệ hạ đang cầu xin Bổn vương sao?” Trong giọng nói của Nhiếp Chính Vương mang theo vui thích, ngón tay chạm lên gò má của hoàng đế nhỏ chậm rãi trượt xuống, cuối cùng dễ như trở bàn tay giữ cằm của hoàng đế nhỏ lại, cúi đầu, khoảng cách giữa hai người trong nháy mắt bị kéo gần lại, ngay cả hô hấp cũng quấn quanh với nhau, đôi môi nhúc nhích trong lúc nói chuyện cũng cọ xát với nhau.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận