Chương 562

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 562

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 203.1 Mồi nhử
Editor : Long Đế Novel
Đêm khuya, sau khi trải qua một trận đâύ súng, núi Bilauktaung vô cùng yên tĩnh.
Càng yên tĩnh, tiếng thở dốc càng rõ ràng.
Chu Dần Khôn quay đầu lại liếc nhìn, cô gái phía sau tự vác bình nước trên vai, đang cố sức đuổi kịp hắn.
“Chu Hạ Hạ.” Hắn kêu một tiếng.
Hạ Hạ ngẩng đầu nhìn hắn, người đàn ông hỏi “Mệt không biết nói sao?”
Nói xong cũng không đợi cô trả lời, hắn tự mình đi tới phía trước, ngồi trên tảng đá, bộ dáng có vẻ còn rấtnhàn nhã.
Hạ Hạ cũng đi tới, “Dừng lại nghỉ ngơi như vậy sẽ không sao hết hả chú, có thể chậm trễ thời gian hay không?”
Chu Dần Khôn buồn cười nhìn cô “Nghỉ ngơi là lãng phí thời gian, vậy đợi tới khi nhóc mệt ngất đi, phải khiêng đi không lãng phí thời gian sao?”
Hạ Hạ nghe ra ý châm chọc tɾong đó, cũng ngồi xuống tảng đá, tự mở nắp bình nước ra “Nào có khoa trương như chú nói chứ.”
“Khoa trương chỗ nào.” Hắn nhìn cô, “Làm có hai lần cũng có thể ngất đi vì kiệt sức là ai thế kia?”
Hạ Hạ không ngờ hắn bỗng nhiên lôi chuyện này ra đã bị sặcra.
Cô xấu hổ ho khan vài tiếng, Chu Dần Khôn lại hứng thú nhìn cô “Hỏi nhóc đấy, ai thế?”
Hắn biết rõ còn cố hỏi, Hạ Hạ không muốn tiếp tục đề tài này nữa, chỉ uống nước không thèm để ý tới hắn.
Kết quả uống xong hắn vẫn nhìn mình chằm chằm, Hạ Hạ thấy trên người hắn còn dính bùn đất và cỏ dại, dừng một chút, lau lau miệng bình vừa uống xong, sau đó đưa bình nước cho hắn.
Người đàn ông nhìn động tác thừa thãi này của cô, cầm lấy uống một ngụm.
Chỉ một ngụm, bình nước lại trở về tɾong tay Hạ Hạ.
Cô đậy nắp thật kỹ, quay đầu lại nhìn.
Khoảng cách từ đầu núi rút lui mặc định mà Chu Dần Khôn nói đã gần hơn rấtnhiều, nhưng thực tế đi lên hẳn là vẫn còn một chặng đường rấtdài.
Bắp ͼhân và mắt cá ͼhân mỏi nhừ, bàn ͼhân cũng có chút đau, Hạ Hạ vừa lo lắng sẽ lãng phí thời gian, vừa hy vọng có thể nghỉ ngơi thêm chút nữa.
Cô hơi duỗi thẳng ͼhân để thả lỏng, vừa lặng lẽ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.
Lại không ngờ vừa vặn đối diện với tầm mắt của hắn, Hạ Hạ the0 bản năng dời đi, đợi vài giây, cô vẫn mở miệng “Vừa rồi… Sao chú lại nói như thế?”
“Cái nào.”
“Thì là, bảo cháu phối hợp với cảnh sát đấy ạ, đưa số đïện thoại di động của chú cho họ, để họ có thể lần the0 dấu vết đến vị trí của chú.” Cô gái nghiêng đầu, “Như vậy không phải là bán đứng chú sao?”
Chu Dần Khôn nhướng mày “Sao nào, nhóc không muốn hả?”
Hạ Hạ mím mím môi, không biết nên trả lời như thế nào.
The0 quy định của pháp luật, hợp tác với cảnh sát là nghĩa vụ của công dân.
Nhưng tɾong tình huống trước mắt, nếu cô thật sự làm vậy, đối với cô mà nói càng giống như vì mạng sống của mình mà phản bội người khác.
Cô không thể thản nhiên làm thế được.
Thấy cô do dự, người đàn ông nâng mặt cô lên, cẩn thận quan sát hai giây, đột nhiên bật cười ra tiếng “Nhóc thực sự cho rằng nhóc có thể bán đứng được ta sao?”
“Sao ạ?”
“Chỉ là tạm thời dời đi sự chú ý của họ mà thôi, chỉ cần sự chú ý của bọn họ ở trên người ta, thì họ sẽ không để ý tới nhóc nữa.” Chu Dần Khôn buông cô ra, “Mục tiêu của họ rấtrõ ràng, đó chính là lấy mạng của ta. Nếu ta chết, nhóc sẽ không có bất kỳ giá trị lợi dụng͟͟ nào nữa, họ không cần phải giết nhóc.”
“Nhưng nếu ta không chết, bọn họ sẽ càng không dám động đến nhóc. Nếu không, sẽ giống như cái người Thượng tướng Pad Thai kia, bị một phát bắn vỡ đầu ngay tại địa bàn của mình.”
Nói cách khác, dù tɾong bất kỳ tình huống nào, cô vẫn có thể sống sót.
Hạ Hạ kinh ngạc nhìn hắn.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận