Chương 564

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 564

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Em Không Được Đi Đâu
Kiều Sở Sở chống lại: “Đừng đụng vào em!”
Bùi Phong Lộng bỏ ngoài tai, nâng mặt của cô lên hèn mọn giải thích với cô: “Xin lỗi em Sở Sở, lúc trước anh không nên nói dối em, anh và những người khác vốn nghĩ chờ đến ngày lớn kết cục sẽ thẳng thắn với em, không ngờ sau lúc đó em đã biết.”
“Anh cảm thấy em có tin không?” Kiều Sở Sở chống lại ánh mắt của anh ấy, ánh mắt như là một lưỡi dao sắc bén cắm vào trong ngực Bùi Phong Lộng, giọng điệu lại rét lạnh: “Em có thể vì cứu anh mà chủ động chịu chết, mà anh thì ngay cả một câu nói thật với em cũng không có, anh cảm thấy kiếm cớ thế này em sẽ tin sao?!”
“Anh nói thật mà! Hơn nữa anh cũng thật sự biết sai rồi!” Đôi tay đang ôm cô của Bùi Phong Lộng đều run lên, cầu xin nói: “Em đừng giận anh, em muốn trừng phạt như thế nào anh đều có thể!”
Kiều Sở Sở chú ý tới cánh tay có vết sẹo của anh ấy, có chút thất thần.
Vài năm trước, cô cùng Bùi Phong Lộng ngồi trên một chiếc xe.
Hệ thống tuyên bố mệnh lệnh muốn cô phải cướp tay lái.
Lúc ấy cố vừa khiếp sợ vừa tức giận, nhưng cuối cùng cô vẫn phải cướp.
Bởi vì cô, cánh tay Bùi Phong Lộng gãy xương dập nát, từ đó về sau lưu lại tật bệnh, không có duyên với trận đua F1.
Trên mạng tiếng mắng chửi anh ấy ngập trời, anh ấy thống khổ mà tự nhốt mình ở trong phòng, nước nhỏ không vào, ai cũng không gặp.
Kiều Sở Sở nghĩ đến đây lập tức đau lòng thở không ra hơi: “Bùi Phong Lộng, trong số các anh, người em muốn xin lỗi nhất chính là anh, bởi vì em đã hủy đi tiền đồ của anh.”
Bùi Phong Lộng ngạc nhiên nhìn cô.
Cô nằm ở trên giường, tóc dài mềm mại tản ra, ánh mắt lảng tránh nhìn ra phía ngoài cửa sổ: “Cho nên sau khi làm anh chết, cho dù thời điểm kia em không có trí nhớ, em cũng nhờ vào một loại sức mạnh nào đó, muốn anh sống lại.”
Nước mắt của Bùi Phong Lộng rơi trên mặt cô, giống như cô đang khóc.
Cô dần dần tỉnh táo lại, đối diện mới đôi mắt anh ấy: “Cho nên hai chúng ta thanh toán xong đi.”
Bùi Phong Lộng: “?”
Kiều Sở Sở đẩy anh ấy ra, ngồi dậy trên giường: “Em phá hỏng tương lai của anh, em không tẩy trắng, mặc kệ em bị ép như thế nào, em phạm sai lầm chính là sai, sai thì nên gánh chịu.”
“Anh giấu diếm sự thật, đối với em mà nói cũng là sai lầm, cho nên hai chúng ta hòa nhau.”
Kiều Sở Sở xuống giường, đi thẳng đến phòng quần áo, mở ra tất cả trang sức bên trong tủ, lựa ra những món Bùi Phong Lộng tặng.
Được tặng gần đây nhất, chính là chiếc nhẫn kim cương hồng rực rỡ kia.
Cô để lên trên bàn: “Anh cầm hết đi, tiền anh cho em cũng lấy lại đi, em một đồng cũng không cần, về sau hai ta cắt đứt quan hệ.”
Sức mặt Bùi Phong Lộng biến đổi: “Anh không muốn cắt đứt quan hệ!”
Anh ấy bước một bước dài vọt tới trước mặt cô: “Anh mặc kệ trong quá khứ em đã làm cái gì, đó đều là em bị ép buộc, trước kia anh không rõ còn ghi hận đối với em, bây giờ anh một chút xíu cũng không có! Anh biết em là bị ép, em cũng có nỗi khổ của em!”
Anh ấy cúi người xuống cầu xin cô: “Em đã cứu mạng anh, chuyện này không có cách nào thanh toán xong! Em trách anh cũng được, em đối xử với anh thế nào cũng được! Em đừng đoạn tuyệt quan hệ với anh có được không?”
Kiều Sở Sở trơ mặt, nhắm mắt làm ngơ sự van cầu của anh.
Coi như một trận gió mát thổi vào mặt, không gây nổi một gợn sóng.
Bùi Phong Lộng càng thêm kích động, xoay mặt cô lại: “Sở Sở anh xin em! Em bảo anh làm gì cũng được!”
Kiều Sở Sở nhìn thẳng vào mắt anh ấy: “Vậy bây giờ anh giúp em, để cho em đi đi.”
Bùi Phong Lộng ngẩn ra, đột nhiên quỳ xuống trước mặt cô!
Kiều Sở Sở: “?!”
Bùi Phong Lộng mặc âu phục cắt may riêng, hình như mới vừa tan làm không lâu, tóc cũng cắt undercut cẩn thận tỉ mỉ, khuôn mặt lạnh lùng đưa tay là có thể chạm đến.
Trước mặt người ngoài anh ấy mạnh mẽ vang dội ra sao, lúc này lại quỳ gối trước mặt cô, ôm lấy đùi của cô hèn mọn cầu xin cô: “Anh quỳ với em luôn, em đừng giận anh, anh xin em mà Sở Sở, em nói ra một cách giải quyết đi, em nói cái gì anh cũng sẽ làm!”
Kiều Sở Sở thay đổi sắc mặt, muốn kéo anh ấy đứng lên: “Anh đừng có làm ra bộ dạng này, anh đứng lên!”
“Anh không đứng dậy!” Bùi Phong Lộng ôm chân của cô: “Anh biết anh làm tổn thương trái tim em, anh cũng biết bây giờ anh nói cái gì cũng đều vô dụng, quỳ xuống là cách duy nhất anh có thể nghĩ ra, em bảo anh làm gì anh cũng sẽ làm, em trừng phạt anh, như thế nào anh cũng đồng ý! Thật đấy!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận