Chương 565

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 565

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đương Nhiên Không Phải
Kiều Sở Sở không thể nhịn được nữa, đành đẩy anh ấy ngã trên mặt đất: “Em nói hai chúng ta cắt đứt quan hệ! Anh có thể đừng vô lại như vậy được không!”
[Rõ ràng trước kia ít nói tính tình lại kém.]
[Bây giờ có khác gì con chó đâu!]
Bùi Phong Lộng lảo đảo ngã xuống đất, lộn nhào đến ôm lấy chân của cô: “Anh có thể làm chó! Chỉ cần em có thể tha thứ cho anh, anh nguyện ý làm chó!”
Anh ấy quỳ thẳng người, đúng tướng của một con chó ngồi dưới đất, chờ mong chủ nhân ra lệnh: “Anh có thể cho em cả công ty của anh luôn, anh làm công miễn phí cũng được, em tha thứ cho anh đi, cầu xin em tha thứ cho anh đi!”
Kiều Sở Sở bị anh ấy chọc tức đến đau ngực: “Anh buồn nôn như vậy từ khi nào thế hả?!”
[Cho dù là trong cốt truyện, Bùi Phong Lộng hắc hóa cũng vẫn là cao cao tại thượng đi theo bên người Hạ Tuyết Thuần, không có chút gì gọi là khiêm tốn! Bộ dạng bây giờ là gì nữa?!]
Bùi Phong Lộng không cần nghĩ ngợi: “Hạ Tuyết Thuần là Hạ Tuyết Thuần, em là em, chúng ta từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, đồng cam cộng khổ, cô ta làm sao có thể so với em?!”
Kiều Sở Sở ngẩn ra.
[Hình như mình còn chưa thích ứng được với việc bọn họ có thể nghe thấy tiếng lòng mình.]
Cô nở nụ cười mỉa mai: “Được thôi, nếu như anh đã quan tâm em như thế, vậy anh lập tức đưa em ra ngoài đi.”
Bùi Phong Lộng: “?”
Kiều Sở Sở cúi người xuống, nhẹ giọng dụ dỗ: “Anh nói giờ em ra lệnh cho anh thế nào cũng được, em đây lệnh cho anh dẫn em ra khỏi cửa, anh có thể dẫn em ra ngoài không?”
Bùi Phong Lộng mặt lộ vẻ khó xử, do dự cúi đầu.
Kiều Sở Sở nheo mắt, cố ý khích anh ấy: “Đây là chân tình của anh đối với em? Ngay cả bảo anh đưa em đi ra ngoài cũng không chịu?”
Bùi Phong Lộng tái mặt: “Đương nhiên không phải!”
“Vậy anh nghĩ cách đưa em đi ra ngoài đi!” Kiều Sở Sở mong đợi nâng mặt anh ấy lên: “Chỉ cần anh đưa em ra ngoài, anh vẫn là anh tư tốt nhất của em, được không?”
Trong chớp mắt Bùi Phong Lộng đã lung lay.
Trong mắt anh ấy phát ra một tia sáng, rồi chỉ trong nửa giây lại ảm đạm đi, lạnh lùng phun ra một câu.
“Không được.”
Kiều Sở Sở: “?”
Anh ấy quỳ trên mặt đất, vẻ mặt dần dần trở nên nghiêm túc: “Em chỉ là lợi dụng anh để đi ra ngoài, sau khi ra ngoài em sẽ không bao giờ trở lại nữa, anh còn không hiểu em sao?”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô bị nói trúng tim đen, chột dạ mím môi.
Bùi Phong Lộng lại ôm đùi cô, tiếp tục hèn mọn khuyên nhủ: “Chúng ta ở cùng nhau như bây giờ không tốt sao? Các anh cũng là nhân vật em thích, nhân vật em thích đều ở bên cạnh em, em muốn sai khiến như thế nào đều có thể, chẳng lẽ như vậy không tốt sao?”
Anh ấy cầm lấy tay cô áp lên trên mặt mình: “Em có thể đi chết vì anh, anh cũng có thể vì em, trừ việc thả em đi, cái gì anh cũng đồng ý với em.”
Cô chán ghét rút tay lại: “Bây giờ em cần cách các anh xa một chút!”
Mặt Bùi Phong Lộng xụ xuống: “Em không được cách xa!!!”
Kiều Sở Sở: “?!”
Bùi Phong Lộng dậm chân đứng lên, thân thể cao lớn như là một ngọn núi bao phủ lấy cô, hung hăng ghì cô vào trong ngực!
Cô kinh ngạc, dùng sức đẩy anh ấy: “Buông ra!!”
Bùi Phong Lộng không tốn chút sức nào khóa chặt cánh tay, giam cầm cô gái nhỏ nhắn vào trong ngực: “Trừ khi em đồng ý trở lại như trước kia với bọn anh! Nếu không em cũng không được như vậy!”
Kiều Sở Sở càng thêm kinh hãi: “Đây là ý định của các người? Chừng nào tôi còn chưa tha thứ cho các người, các người cũng không tính thả tôi ra ngoài?!”
“Đúng.” Bùi Phong Lộng vùi trong hõm cổ cô, hung tợn nói: “Bọn anh phải được em thật sự tha thứ cho bọn anh, bọn anh mới có thể thả em đi.”
Kiều Sở Sở tức đến bật cười: “Các người làm sao biết được khi nào thì tôi tha thứ cho các người?”
Bùi Phong Lộng: “Bọn anh có thể nghe thấy tiếng lòng của em, cho dù em có kiềm chế bản thân mình như thế nào đi nữa, tiếng lòng của em vẫn không giấu được”
Kiều Sở Sở: “…”
Bùi Phong Lộng buông cô ra, chân thành tha thiết nói với cô: “Nhưng em yên tâm, trong ngôi nhà này, em là lớn nhất, em cũng là duy nhất, em không phải không có tự do, em có thể theo bọn anh ra ngoài đi dạo phố, ăn cơm, em muốn đi làm cũng có thể, muốn làm cái gì đều được, bọn anh đều sẽ dành thời gian ở bên em!”
Cô càng nghe càng không thể hiểu được: “Anh không biết là các người như vậy rất biến thái sao?!”
Bùi Phong Lộng: “Không biết nha.”
Kiều Sở Sở: “? !”

Bình luận (0)

Để lại bình luận